Đàn cháu về nghỉ tránh dịch bệnh, vợ tính từng ngày mong chúng đi học

18/02/2020 - 05:02

PNO - Trước đây, anh chị đưa con về chơi, vợ niềm nở tiếp đón. Bây giờ các cháu nghỉ học tránh dịch, vợ nhăn nhó khó chịu, trút bực dọc lên tôi...

Khi biết các cháu tiếp tục nghỉ học để tránh dịch COVID-19 thêm hai tuần nữa, vợ tôi vùng vằng đòi xếp đồ về nhà ngoại ở. Tôi phải năn nỉ can ngăn mãi, cô ấy mới thôi. Tôi sợ ba mẹ và các anh chị biết thái độ của vợ mình như thế sẽ buồn nhưng không biết làm cách nào để ổn thoả.

Chúng tôi mới cưới gần một năm và vợ đang mang thai hơn ba tháng. Vì tôi là con trai út nên cưới xong, vợ chồng tôi ở cùng với ba mẹ. Anh Hai và chị Ba đã có nhà riêng trên thành phố, thỉnh thoảng cuối tuần mới đưa các cháu về quê thăm ông bà.

Các cháu nghỉ học không có người trông nom, anh chị tôi gửi về ở với ông bà và vợ chồng tôi. Ảnh minh hoạ
Các cháu nghỉ học tránh dịch bệnh không có người trông nom, anh chị tôi gửi về ở với ông bà và vợ chồng tôi. Ảnh minh hoạ

Mối quan hệ giữa vợ và gia đình tôi từ trước đến giờ khá tốt đẹp. Mỗi lần anh chị về, vợ đều vui vẻ đi chợ nấu nướng để đãi cả nhà những món ngon. Cuộc sống của chúng tôi với ba mẹ cũng yên ấm.

Từ ngày cưới, vợ đi làm từ sáng đến tối về, chuyện cơm nước nhà cửa đã có mẹ tôi đảm đương, vợ không phải làm gì. Đặc biệt từ khi vợ cấn thai, mẹ tôi muốn kiêng cữ cho con dâu nên không cho vợ đụng tay vào việc gì cả.

Chuyện bắt đầu khi ra tết, các cháu được nghỉ học phòng dịch bệnh mà không có ai trông nên gửi về ở với ông bà. Nhà toàn người lớn quen yên tĩnh, giờ thêm bốn đứa trẻ con khá ồn ào.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng nhiều vì chúng tôi đi làm cả ngày, đến cuối tuần thì anh chị về đón con về nhà. Những kỳ nghỉ hè trước, tụi nhỏ cũng về chơi như thế nên tôi đã quen với việc này.

Không hiểu tại sao, khi các cháu thỉnh thoảng về chơi vợ tôi tỏ ra quý mến, mà về ở lâu thì vợ rất khó chịu. Vợ than vãn với tôi đủ điều, nào là ồn ào không ngủ được, nào là đồ ăn vặt mua để trong tủ lạnh bị các cháu tự tiện lấy ăn, đến khi thèm lại không có.

Tôi nói: “Tụi nó ăn hết có bao nhiêu, em mua nhiều thêm một tí cũng được”. Nghe thế, vợ bắt bẻ: “Vấn đề không phải em sợ tốn kém mà cách cư xử, tự tiện lấy đồ của người khác là không được”. Tôi đành xoa dịu: “Các cháu còn nhỏ chưa biết, để anh nói mẹ nhắc chúng”.

Vừa dẹp xong chuyện đó, vợ lại cằn nhằn chuyện khác. Mấy tháng trước, trời nóng vợ bầu bì khó ngủ, tôi mới lắp thêm điều hoà ở phòng riêng. Ở nhà buổi trưa nóng nực, mẹ cho các cháu lên phòng tôi chơi cho mát.

Vợ về thấy giường chiếu xáo trộn, tụi nhỏ bày đồ chơi chưa kịp dọn là mặt nặng mày nhẹ, tiếp tục càm ràm tôi. Đến bữa tối, vợ chỉ ăn lưng bát cơm, kêu mệt rồi lên phòng nằm nghỉ khiến tôi lo lắng.

Vợ vùng vằng đòi về nhà ngoại ở khi biết các cháu tiếp tục nghỉ thêm hai tuần. Ảnh minh hoạ
Vợ vùng vằng đòi về nhà ngoại ở khi biết các cháu tiếp tục nghỉ thêm hai tuần. Ảnh minh hoạ

Tôi biết vợ khó chịu nên động viên: “Em chịu khó ít bữa, tụi nhỏ đi học lại sẽ ổn thôi. Lâu lâu tụi nó mới về mà cằn nhằn làm mất tình cảm anh em”. Vợ hơi nguôi ngoai chút, cứ tính từng ngày để hết đợt nghỉ của các cháu.

Đến cuối tuần rồi, mẹ tôi đã thu dọn quần áo cho các cháu để anh chị đón con về đi học thì nghe tin học sinh được nghỉ tiếp. Vợ biết chuyện gắt gỏng ngay: “Thêm hai tuần nữa em chịu không nổi, cháu anh ở đây thì em về nhà ngoại lánh nạn”.

Thực lòng, tôi biết vợ đang có bầu mệt mỏi khó ở nhưng để vợ về bên ngoại lại mang tiếng cả nhà. Mà thà mấy đứa cháu ở lâu dài gì đã đành, đằng này tầm một tháng sao vợ không chịu hiểu.

Các cháu cũng ngoan nhưng con trẻ thường nghịch ngợm chỉ nhắc nhở, đâu cấm cản được. Mẹ tôi dường như cảm nhận được ý tứ của con dâu nên tỏ vẻ không hài lòng. Tôi chỉ sợ từ chuyện này lại nảy sinh mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu thì rắc rối, khó sống chung về sau.

                                                                                                          Trần Hiếu

 

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(7)
  • PKL 19-02-2020 22:11:14

    Lúc em có bầu mà gặp trường hợp của anh chị, em cũng giống y chang vợ anh. Bầu bì cảm xúc thay đổi, rồi dễ mệt mỏi, khó chịu. Con nít hiếu động, làm gì khiến chị nhà không vui, thì chính anh là người phải nói chuyện chỉ bảo chúng vì tụi nhỏ là cháu ruột anh, anh nói dễ hơn chị nói. Chị nhà mà ý kiến lại bị nói này nói nọ. Chị ấy than phiền đúng mà, anh không nghĩ cách để xử lý, dung hòa, mà chỉ biết bắt vợ chịu đựng.
    Chị nói bầu hay thèm ăn vặt thì anh tự mua thêm đồ ăn mỗi ngày để sẵn cho chị, dặn các cháu muốn ăn phải biết chừa cho người khác, hỏi thứ nào được phép thì mới lấy.
    Bầu bì cần NGỦ NHIỀU, anh có thể cho các cháu vào ngủ trưa trong phòng cho mát, còn chơi đùa thì ra ngoài, dạy các cháu vào phòng ngủ của người khác phải giữ phép không quậy quá...
    Chỉ 1 chút chuyện như thế anh cũng không biết đường suy nghĩ, phải lên tận trên mạng than vãn. Gặp tôi, chồng tôi cù lần như thế, tôi nói để anh biết đường mà làm. Vợ chồng có chuyện mà cứ giữ trong lòng như người lạ, hiểu lầm chỉ vì không bao giờ nói thẳng với nhau.

  • nông thị thanh mai 19-02-2020 13:59:49

    khó chịu thật đấy cháu đừng trách vợ mình

  • Ngọc Minh 19-02-2020 09:30:58

    Tôi cũng từng lâm vào tình trạng như vợ bạn nên tôi khuyên bạn chân thành là ở riêng càng sớm càng tốt. Sẽ tới lúc con bạn sinh ra, và mấy đứa trẻ kia về quê nghỉ hè hoặc ăn Tết. 1 vài ngày thì không sao, chứ cả 1 thời gian dài như vậy đúng là phát điên lên. Phụ nữ lúc bầu bì và nuôi con nhỏ cơ thể dễ mệt mỏi và nhạy cảm. Hi vọng bạn hãy đặt địa vị vào vợ để thông cảm cho cô ấy, thay vì bắt cô ấy thông cảm cho bạn và gia đình bạn chỉ để được đẹp mặt, mà chả hiểu đẹp mặt với ai?

  • Thanh 18-02-2020 23:39:51

    Các ý kiến của các bạn nêu trên đều rất hay và chính xác. Bạn nên suy nghĩ và biết sắp xếp chuyện các cháu, tránh chuyện vì cháu mà mẹ bạn ko hài lòng với vợ bạn.

  • Phương Lan 18-02-2020 13:51:16

    Nói thật là con tôi, nó nghỉ học mà ở nhà đang phát rồ với con rồi đây, lại còn tới mấy đứa, không phát rồ, phát dại mới giỏi. Bạn biết bầu bí khó chịu thế nào không, tôi nói thật, bạn ích kỷ nó vừa thôi, sống nên vì vợ con 1 chút, chỉ biết tới mình, đẹp mặt gia đình mình. Nói thật cô ấy là vợ bạn, với người nhà bạn chắc nghĩ cô ấy chỉ là vợ bạn mà thôi, chưa chắc nghĩ tới tình máu mủ gì đâu. Cố đọc xem bạn làm thế nào, thương thay vợ bạn, gửi thân cho kẻ chẳng thương gì mình.

 
Array ( [news_id] => 1403473 [news_title] => Đàn cháu về nghỉ tránh dịch bệnh, vợ tính từng ngày mong chúng đi học [news_title_seo] => Đàn cháu về nghỉ tránh dịch bệnh, vợ tính từng ngày mong chúng đi học [news_supertitle] => [news_picture] => vo-kho-chiu-khi-anh-chi-toi-gui-con-_1581772389.jpg [news_subcontent] => Trước đây, anh chị đưa con về chơi, vợ niềm nở tiếp đón. Bây giờ các cháu nghỉ học tránh dịch thì vợ nhăn nhó khó chịu. [news_subcontent_seo] => Trước đây, anh chị đưa con về chơi, vợ niềm nở tiếp đón. Bây giờ các cháu nghỉ học tránh dịch thì vợ nhăn nhó khó chịu. [news_headline] => Trước đây, anh chị đưa con về chơi, vợ niềm nở tiếp đón. Bây giờ các cháu nghỉ học tránh dịch, vợ nhăn nhó khó chịu, trút bực dọc lên tôi... [news_content] =>

Khi biết các cháu tiếp tục nghỉ học để tránh dịch COVID-19 thêm hai tuần nữa, vợ tôi vùng vằng đòi xếp đồ về nhà ngoại ở. Tôi phải năn nỉ can ngăn mãi, cô ấy mới thôi. Tôi sợ ba mẹ và các anh chị biết thái độ của vợ mình như thế sẽ buồn nhưng không biết làm cách nào để ổn thoả.

Chúng tôi mới cưới gần một năm và vợ đang mang thai hơn ba tháng. Vì tôi là con trai út nên cưới xong, vợ chồng tôi ở cùng với ba mẹ. Anh Hai và chị Ba đã có nhà riêng trên thành phố, thỉnh thoảng cuối tuần mới đưa các cháu về quê thăm ông bà.

Các cháu nghỉ học không có người trông nom, anh chị tôi gửi về ở với ông bà và vợ chồng tôi. Ảnh minh hoạ
Các cháu nghỉ học tránh dịch bệnh không có người trông nom, anh chị tôi gửi về ở với ông bà và vợ chồng tôi. Ảnh minh hoạ

Mối quan hệ giữa vợ và gia đình tôi từ trước đến giờ khá tốt đẹp. Mỗi lần anh chị về, vợ đều vui vẻ đi chợ nấu nướng để đãi cả nhà những món ngon. Cuộc sống của chúng tôi với ba mẹ cũng yên ấm.

Từ ngày cưới, vợ đi làm từ sáng đến tối về, chuyện cơm nước nhà cửa đã có mẹ tôi đảm đương, vợ không phải làm gì. Đặc biệt từ khi vợ cấn thai, mẹ tôi muốn kiêng cữ cho con dâu nên không cho vợ đụng tay vào việc gì cả.

Chuyện bắt đầu khi ra tết, các cháu được nghỉ học phòng dịch bệnh mà không có ai trông nên gửi về ở với ông bà. Nhà toàn người lớn quen yên tĩnh, giờ thêm bốn đứa trẻ con khá ồn ào.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng nhiều vì chúng tôi đi làm cả ngày, đến cuối tuần thì anh chị về đón con về nhà. Những kỳ nghỉ hè trước, tụi nhỏ cũng về chơi như thế nên tôi đã quen với việc này.

Không hiểu tại sao, khi các cháu thỉnh thoảng về chơi vợ tôi tỏ ra quý mến, mà về ở lâu thì vợ rất khó chịu. Vợ than vãn với tôi đủ điều, nào là ồn ào không ngủ được, nào là đồ ăn vặt mua để trong tủ lạnh bị các cháu tự tiện lấy ăn, đến khi thèm lại không có.

Tôi nói: “Tụi nó ăn hết có bao nhiêu, em mua nhiều thêm một tí cũng được”. Nghe thế, vợ bắt bẻ: “Vấn đề không phải em sợ tốn kém mà cách cư xử, tự tiện lấy đồ của người khác là không được”. Tôi đành xoa dịu: “Các cháu còn nhỏ chưa biết, để anh nói mẹ nhắc chúng”.

Vừa dẹp xong chuyện đó, vợ lại cằn nhằn chuyện khác. Mấy tháng trước, trời nóng vợ bầu bì khó ngủ, tôi mới lắp thêm điều hoà ở phòng riêng. Ở nhà buổi trưa nóng nực, mẹ cho các cháu lên phòng tôi chơi cho mát.

Vợ về thấy giường chiếu xáo trộn, tụi nhỏ bày đồ chơi chưa kịp dọn là mặt nặng mày nhẹ, tiếp tục càm ràm tôi. Đến bữa tối, vợ chỉ ăn lưng bát cơm, kêu mệt rồi lên phòng nằm nghỉ khiến tôi lo lắng.

Vợ vùng vằng đòi về nhà ngoại ở khi biết các cháu tiếp tục nghỉ thêm hai tuần. Ảnh minh hoạ
Vợ vùng vằng đòi về nhà ngoại ở khi biết các cháu tiếp tục nghỉ thêm hai tuần. Ảnh minh hoạ

Tôi biết vợ khó chịu nên động viên: “Em chịu khó ít bữa, tụi nhỏ đi học lại sẽ ổn thôi. Lâu lâu tụi nó mới về mà cằn nhằn làm mất tình cảm anh em”. Vợ hơi nguôi ngoai chút, cứ tính từng ngày để hết đợt nghỉ của các cháu.

Đến cuối tuần rồi, mẹ tôi đã thu dọn quần áo cho các cháu để anh chị đón con về đi học thì nghe tin học sinh được nghỉ tiếp. Vợ biết chuyện gắt gỏng ngay: “Thêm hai tuần nữa em chịu không nổi, cháu anh ở đây thì em về nhà ngoại lánh nạn”.

Thực lòng, tôi biết vợ đang có bầu mệt mỏi khó ở nhưng để vợ về bên ngoại lại mang tiếng cả nhà. Mà thà mấy đứa cháu ở lâu dài gì đã đành, đằng này tầm một tháng sao vợ không chịu hiểu.

Các cháu cũng ngoan nhưng con trẻ thường nghịch ngợm chỉ nhắc nhở, đâu cấm cản được. Mẹ tôi dường như cảm nhận được ý tứ của con dâu nên tỏ vẻ không hài lòng. Tôi chỉ sợ từ chuyện này lại nảy sinh mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu thì rắc rối, khó sống chung về sau.

                                                                                                          Trần Hiếu

 

[news_source] => [news_tag] => mùa dịch,mẹ chồng,nàng dâu,vợ có bầu,trẻ nghỉ học [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-02-15 20:15:46 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-02-18 05:02:53 [news_relate_news] => 1403445,1402652,1402498, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 13418 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/dan-chau-ve-nghi-tranh-dich-benh-vo-tinh-tung-ngay-mong-chung-di-hoc-a1403473.html [tag] => mùa dịchmẹ chồngnàng dâuvợ có bầutrẻ nghỉ học [daynews2] => 2020-02-18 05:02 [daynews] => 18/02/2020 - 05:02 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI