Tôi vẫn còn nhớ, một cuộc họp chiều muộn của một ngày nào đó, bàn chân sếp đạp nhẹ lên chân mình và tôi im lặng. Sự im lặng đã dẫn dắt tôi đến những ngày tháng sai trái sau đó.
Một hôm, anh rể hốt hoảng gọi. Chị bỏ đi rồi. Chị chỉ để lại một bức thư. Cả nhà tỏa ra đi tìm khắp nơi nhưng chị không để lại dấu vết gì. Tôi về lục tủ áo quần của chị mới biết những bí mật...
Vợ cũ có thể nói chuyện vui vẻ bình thường với vợ mới của chồng đã là hiếm, làm bạn bè, chị em thân thiết lại càng đặc biệt hơn.
Tôi luôn muốn giữ gia đình trọn vẹn, muốn là một người chồng, người bố tốt. Nhưng đôi khi bất giác nhớ đến Hiền, lòng tôi lại xốn xang vô cùng.
Tôi bình thường, vợ tôi không có khả năng mang thai. Đó là chuỗi ngày ảm đạm mà vợ chồng tôi đã trải qua, cô ấy khá sốc khi đón nhận kết quả và gần như suy sụp rất nhiều.
Anh đoạn tuyệt với người yêu cũ lúc nào mà hay ho vậy, hay là đoạn tuyệt chục lần trong khách sạn vẫn chưa xong?
Sau cái đêm tồi tệ ấy, chị nhận ra anh ta không phải người tử tế đàng hoàng như cái mác bên ngoài. Nhưng biết làm sao khi bản thân chị đã không còn trong trắng, bố mẹ chị lại rất ưng anh ta?
Vừa lấy đi đời con gái của chị, người đàn ông đó bỗng trút bỏ dáng vẻ ngọt ngào, lạnh lùng bảo chị cứ ở nhà ngủ, anh ta ra ngoài có việc. Và rồi anh ta bỏ đi đến quá nửa đêm vẫn chưa thấy tăm hơi.
Nhớ dạo ấy, bà cứ thường nhìn mặt tôi và thở dài 'gái hồng nhan, lại không được học hành đến nơi đến chốn, rồi cũng đến khổ như mẹ nó'. Nghe cái cụm từ 'khổ như mẹ nó' chợt tôi rùng mình…
Mong anh đừng cào cấu vào cuộc sống bình yên của cô. Mong anh đừng hành động như một thằng ngốc trước cửa nhà cô trong cơn say. Mong anh đừng điên cuồng kéo cô ra khỏi bình yên cô đang có. Vì anh không có quyền...
Tại sao tôi có thể lên giường với anh, nghĩ rằng anh còn độc thân, thậm chí còn tơ tưởng ngày về chung một nhà? Tại sao tôi có thể độc lập với cuộc sống của mình bao nhiêu thì lại ngu dại trong ái tình bấy nhiêu?
Em là đàn bà đã cũ. Tôi càng thương, càng yêu em hơn.
Rất nhiều người xem tình yêu là một lẽ sống và luôn khao khát có được tình yêu cháy bỏng nhất, nhưng sau cuối, thực sự để làm gì và được gì?
Ban đầu, bị chồng tát lệch má và đánh, Hiền quá choáng váng và bất ngờ. Nhưng không thể để cho chồng lấn lướt như vậy, Hiền cũng đỡ và đánh trả chồng.
Tôi đã từng nghĩ mình yêu đúng người, lấy đúng người trong suốt mười năm qua, nhưng rồi tôi mới bàng hoàng nhận ra, hình như cái đúng đó chỉ diễn ra từ một phía, đau thay lại của riêng mình.
Điều mà bà còn bất ngờ nữa là thái độ bối rối của con dâu bà và vị khách ấy. Người thanh niên nhìn đứa bé Long bế trên tay với ánh mắt khác thường, rồi nhìn sang Mai, còn Mai thì nhìn sang hướng khác.
Tôi nghén, mỗi bữa chỉ nuốt vội được lưng bát cơm chan canh rồi trước khi đi ngủ lại nôn ra sạch, suốt bốn tháng trời ròng rã. Nhưng chồng chưa một lần tỏ ra quan tâm. Tôi than mệt, chồng bảo 'Làm như mình cô có bầu'!
Rồi cũng tới ngày tôi chuyển dạ sinh con, một mình trong bệnh viện, bên đứa con đỏ hỏn. Tôi tự hỏi, mình còn gì? Có lẽ tôi đã sai ngày từ bước đầu tiên, khi cần một danh phận...
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự lén lút mang lại cảm giác như thế nào. Lần đầu tiên tôi biết được thỏa mãn là như thế nào. Chúng tôi cứ ở lì trong đó mà mãi không muốn ra, chỉ muốn đêm nay kéo dài mãi.
Đời người không ai học được chữ ngờ, tôi từng là một gã trai phóng túng, đào hoa, còn bây giờ chẳng khác nào kẻ tàn phế. Tôi yêu em, nhưng chưa bao giờ thôi làm khổ em...
Mẹ khuyên tìm người yêu thương bọn trẻ để chúng khỏi tội nghiệp. Chị gạt ngay. Chị tìm người đàn ông cho chị, cho cuộc đời chị. Nếu người đó đủ tình dành cho chị, chắc chắn sẽ thương yêu hai đứa nhỏ.
Nhà cấp 4 nhưng ai đi qua cũng phải ngắm nhìn và thầm ao ước giá được ở trong căn nhà như thế này
Một trong những thứ đã làm nên cuộc sống bình yên, hạnh phúc của Hân ở nhà chồng chính là tình yêu thương chân thành mà mẹ chồng dành cho cô – người con dâu đã trải qua một đời chồng và có một đứa con riêng.
Hồi bé, mỗi lần nghe mẹ cằn nhằn, thậm chí la lối om sòm trong khi ba chỉ im lặng hoặc chống chế vài câu yếu ớt, trong đầu tôi lại lóe lên ý nghĩ “mẹ mình dữ quá”
Tôi nói ra đây, như một bài học, mong cánh đàn ông hãy bình tâm trước những cơn lốc ái tình. Nó có thể cuốn phăng chúng ta ra khỏi nhà của mình lúc nào không hay. Khi tỉnh ngộ, có lẽ mọi thứ đã quá muộn màng.