Menu

Con dâu mệt mỏi vì mẹ chồng vụng về

14:00 28/11/2018

pno
Tôi mệt mỏi khi làm dâu không phải vì mẹ chồng soi mói, chỉ trích mà vì mẹ chồng quá vụng về.

Ngày chuẩn bị cưới chồng, tôi khá lo lắng về khoản nội trợ của mình. Bởi anh là con trai một nên tôi xác định phải sống chung với ba mẹ chồng. Tôi thường hỏi dò chồng xem mẹ anh nấu ăn ra sao. Mỗi lần như thế, anh toàn cười trừ: “Em yên tâm, em nấu ăn còn ngon hơn mẹ anh”.

Tôi cũng không khỏi thắc mắc bởi mỗi lần nhà anh có việc gì đều thấy thím anh đứng ra nấu nướng chứ mẹ ít khi vào bếp. Sau này, cưới nhau về, tôi mới biết do mẹ vụng về nên mới thế.

Con dau met moi vi me chong vung ve
Mẹ chồng không biết nấu ăn, đi chợ. Ảnh minh họa

Hầu như mọi việc bếp núc trong nhà trước đây đều do chị gái anh quán xuyến. Từ ngày chị lấy chồng thì anh và bố làm cho đến khi tôi về làm dâu. Mẹ chồng không có lương hưu, không biết trông trẻ, không biết nấu nướng gì cả. Mẹ hiền lành, ít nói nhưng cứ đụng đâu hỏng đó.  

Mấy ngày đầu mới về, việc gì tôi cũng hỏi mẹ nhưng mẹ đều bảo: “Con tự làm đi, mẹ không biết”. Tôi cứ ngỡ mẹ khó tính nên nói vậy chứ thực ra mẹ không biết thật.

Hôm đó, tôi chuẩn bị nấu ăn thì có việc gấp nên nhờ mẹ nấu giùm nồi canh. Và bữa đó không có canh ăn vì mẹ nấu canh cua mà bỏ đường lại thêm mắm tôm thì ăn sao được. Vì công việc khá bận rộn nên tôi đưa tiền để mẹ đi chợ giùm rồi tôi về nấu.

Nhưng khoảng được một tuần, tôi đã phải tự đi. Bởi mẹ không biết mua bán gì cả, mua vừa đắt vừa dở, không biết nấu thế nào. Có lần, mẹ mua hẳn 3 ký cá diếc về làm cả nhà phải ăn liên tục mới hết. Mực tươi mẹ không biết chọn nên mua phải mực người ta ngâm nước về nấu không thể nào ăn được. Mua rau cũng không lựa, nhìn bề ngoài thì tươi xanh nhưng bên trong bị úa vàng phải bỏ.

Tôi biết thế nên tự mình làm hết mọi việc nội trợ trong gia đình. Ngày trước, chưa có tôi, mỗi lần giỗ hay tết, thím còn sang giúp chứ giờ giao hẳn cho tôi. Mà ôm hết tất cả khiến tôi mệt mỏi trong khi mẹ chồng mới ngoài 60 tuổi chẳng thể làm gì.

Con dau met moi vi me chong vung ve
Tôi mệt mỏi khi phải quán xuyến hết mọi việc trong nhà. Ảnh minh họa

Cứ buổi sáng, tôi đi mua thức ăn sáng về cho cả nhà rồi nấu luôn bữa trưa. Ở nhà, mẹ chồng chỉ cần đun lại ăn. Buổi tối, tôi lại phải tất bật về nấu cơm vì mẹ không nấu được.

Có hôm đi làm về muộn, gặp trời mưa ướt hết quần áo, vừa về tới nhà thấy ba mẹ chồng đang ăn bắp rang xem tivi. Chẳng hỏi thăm được nửa lời lại còn hối: “Vào nhanh mà nấu cơm, giờ này đói bụng làm rồi” khiến tôi vừa buồn vừa ức.

Đến khi tôi có con, mẹ chồng cũng chẳng đỡ đần gì được. Bà ngoại nuôi cho 6 tháng mới về lại nhà nội. Nhưng bà nội trông được hai tuần thì con tôi toàn ngã sưng đầu và bỏng nước sôi làm tôi không dám nhờ nữa. Bà không biết tắm cho cháu hay cho cháu ăn, cứ đụng vào là cháu khóc ngặt nghẽo. Mang tiếng có ông bà nội đỡ đần nhưng hầu như tất cả mọi việc tôi đều phải tự làm.

Con mới 10 tháng đã phải đem đi gửi trẻ, nay ốm mai đau. Đến giờ con đã lớn nhưng tôi vẫn chưa dám sinh thêm đứa con thứ hai vì sợ kham không nổi. Chồng kể, mẹ từ xưa đến nay đã thế rồi. Lúc mẹ mới lấy chồng thì có bà nội đỡ đần, bà mất thì có con gái quán xuyến và khi con gái lấy chồng thì có con dâu về.

Bởi thế, tôi chẳng thể thay đổi được gì ngoài việc gồng lên mà làm, chấp nhận sự thật có bà cũng như không, thậm chí còn phải phục vụ thêm. Nhiều lúc, tôi nghĩ không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần bà phụ tôi việc lặt vặt như cắm cơm, rửa rau, dọn dẹp nhưng dường như, mẹ chồng mặc định mình vụng nên không đụng tay đụng chân vào bất cứ việc gì.

Cẩm Hằng