PNO - Sau những gì xảy ra, và đã thấy vấn đề ở đâu, hãy mạnh dạn cho nhau cơ hội làm lại từ đầu khi vẫn còn yêu và chưa ai bị ràng buộc.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Quỳnh Liên 09-04-2022 10:37:39
Hy vọng anh ấy thấy sự thay đổi, cố gắng của em.
Hoàng Nhung 09-04-2022 10:36:21
"Chúng ta không thuộc về nhau" thì đừng cố níu kéo :(
Duy Bảo 09-04-2022 10:34:24
Quá khứ lặp lại thì càng đau khổ, tổn thương hơn bội phần.
Lâm Công Thành 09-04-2022 10:27:59
Hết lòng giúp đỡ nhau, cơ hội sẽ đến.
Xexinso 09-04-2022 10:26:45
Thú thiệt là tôi rất sợ người yêu suốt ngày giận hờn, kiểm soát kiểu này.
Trần Thị Thơm 09-04-2022 10:25:22
Đến với nhau đã khó và để có thể đi cùng nhau lâu dài lại càng khó hơn nhiều.
Nguyễn Khoa 09-04-2022 10:10:18
Khi mọi việc còn có thể thì nên trân trọng giữ gìn.
Tôi với bạn có nên chơi với nhau nữa không khi lần nào gặp, bạn cũng khoe chồng con dù biết tôi đã mấy lần đổ vỡ?
Ông bà không chê vật chất anh chu cấp. Ông bà chỉ đang phản kháng sự tù túng của môi trường sống
Nếu tôi đi, chồng tôi một mình ở nhà, sinh bệnh hoặc sinh tật nhưng ở lại thì tôi buồn vì xa con cháu. Tôi có nên ích kỷ một lần?
Đưa mẹ chồng vào thành phố báo hiếu, tôi rơi vào cảnh bị xét nét, chèn ép ngay tại nhà mình. Có ai ly hôn vì mẹ chồng "hắc ám" không?
Hôn nhân không phải là nơi một người phải thay đổi hoàn toàn để vừa lòng người kia, mà là nơi cả hai cùng điều chỉnh, nhích lại gần nhau hơn.
Chị không cần hoàn hảo để xứng đáng được yêu thương và không ai có quyền dùng quá khứ của chị để làm tổn thương hiện tại.
Dạo này, mỗi khi tan làm, tôi chỉ muốn được dính vào ghế hoặc trốn lại ngủ dưới gầm bàn làm việc của mình.
Dẫu sốt ruột cách mấy, chị cũng không thể thay con trai làm người quyết định.
Con chị đang đặt toàn bộ nguồn hạnh phúc vào bạn trai, dẫn đến sự lệ thuộc cảm xúc. Chị hãy hướng con vào những giá trị tự thân.
Chồng bức bối, tù túng vì bị vợ luôn muốn chồng trong tầm mắt, kể cả ngày nghỉ, cấm cả việc đi đá banh.
Chị có thể tiếp tục quan tâm, hỗ trợ khi thật sự cần thiết nhưng không nên để cảm giác có lỗi khiến mình phải hy sinh sự bình yên tuổi già.
Em xứng đáng sống cuộc đời không bị dày vò mỗi ngày. Nếu em rời đi, đó không phải là phản bội. Em chỉ đang tự cứu lấy mình mà thôi.
Tôi không giữ được mình mà lỡ…"thân mật” lại với cha của con mình. Thế nên tôi cảm thấy rất có lỗi với chồng mới.
Em đang đứng bên bờ vực ly hôn sau 8 năm chung sống. Vấn đề duy nhất là nhà chồng xem chồng em như cây ATM vô điều kiện.
Pháp luật nghiêm cấm người sử dụng lao động có hành vi phân biệt đối xử vì lý do thai sản, kết hôn.
Vợ chồng tôi đang rơi vào cảnh cơm không lành, canh không ngọt suốt nửa năm qua. Tất cả chỉ vì quyết định đưa mẹ chồng ở quê lên sống cùng.
Điều khó nhất lúc này không phải là thuyết phục con sinh mà là giữ được sợi dây tình cảm mẹ con không bị đứt gãy.
Danh dự và nhân phẩm của em không nằm ở việc em sống chung hay sống riêng mà ở cách em sống.