Lối vào nhà vợ chồng anh Tạ Đình Tính và Hà Thị Lành (khu phố Khánh, thị trấn Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ) hôm nay đông nghịt người tới viếng tang. Các phóng viên báo, đài tới khá nhiều để đưa tin vụ việc đầy bi kịch này.
Về sau, chị tôi không còn quan tâm tới anh ta nữa. Chị buôn bán, bươn chải và tự lo cho hai con. Chị xem số lúa cấp dưỡng đó như đồ bố thí, đồ bỏ đi...
Và phụ nữ biết không? Một khi đã lỡ mắng nhiếc, to tiếng hay thậm chí tát tai vợ con, những hình ảnh, cử chỉ, lời nói đó sẽ ám ảnh gã đàn ông suốt đời
Làm được bất cứ điều gì cho con, mình cũng vui hơn, nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Điều đó diễn ra suốt hàng chục năm ròng, từ khi con là đứa bé cho đến khi con trưởng thành.
Đã nhiều lần muốn rũ bỏ cuộc sống hôn nhân hiện tại vì phải chịu quá nhiều cay đắng, thế nhưng ôm con đi vài ngày, chị lại ngậm ngùi bế con về...
Bảy nam nữ thanh niên tử vong tại một lễ hội âm nhạc ở TP.Hà Nội, nhiều thanh niên khác nhập viện vì phê ma túy khi nghe nhạc điện tử có âm thanh công suất lớn. Chuyện này có làm bạn giật mình không?
Đã bao mùa Trung thu gia đình Lan không ở bên nhau. Con Lan không đòi quà, cũng chẳng cần trống lân, mà chỉ hỏi: "Ba mẹ có về sớm không?"
Vừa nhận được điện thoại của con, mẹ vội vàng bắt xe lên thành phố cho kịp đầu giờ chiều. Bố thường hay đùa, mỗi lần nhận được “lệnh điều động” của con là mẹ phản ứng nhanh như lính.
Ông bố thẳng tay tát mẹ thằng bé cùng tiếng gầm: "Hay ho lắm còn gào lên? Còn thằng kia, tối về mày biết tay tao!"
Con trai tôi từ lúc năm tuổi đã có những ý nghĩ “siêu tưởng”. Những khi con “siêu tưởng” như thế, tôi không nỡ nói lời bác bỏ, mà thường tưởng tượng cùng con.
“Mẹ nhớ đừng nói to và đánh con nữa nhé!”, con gái nhỏ vừa vào lớp Một thỏ thẻ trước giờ học bài. Tôi ứa nước mắt. Tôi thương con đến thế, vậy mà tôi mãi không kiềm chế được cảm xúc khi dạy con học.
Dì tôi là giáo viên tiểu học. Chồng dì kinh doanh nhà hàng tiệc cưới. Ông cặp bồ với nhân viên, dì phát hiện. Sự việc không thể chấm dứt nên họ ly hôn, lúc đứa con trai lên bảy tuổi.
Chị chỉ biết cố hết sức mình để bình ổn tâm lý cho con, giúp con sẵn sàng đón nhận những thay đổi lớn lao sau ly hôn, mà việc bố đi lấy vợ là một ví dụ.
Lúc mẹ vào phòng sinh, ba hồi hộp đứng ở ngoài, nhẩm tính từng giây, từng phút... Con chính là hiện thân của bà nội, của niềm mong mỏi dằng dặc mà mỗi lần nghĩ đến, ba lại ứa nước mắt.
Đối với ba mẹ, người đàn ông tốt không thể là một người từng đổ vỡ gia đình. Nhưng trước sự quyết liệt bảo vệ tình yêu của em, cả nhà rồi cũng vui vẻ chuẩn bị cho cuộc hôn nhân.
Năm học mới, ngoài nỗi lo áp lực bài vở, nhiều đứa trẻ còn sợ đến trường vì nguy cơ đối mặt với các "đại bàng" trong lớp. Bạn hãy bình tĩnh giúp con.
Những ngày mưa dầm dề thế này, dù ở nhà quê thì bữa cơm cũng không còn tươm tất.
Mùa tựu trường nào mà vợ chồng không rối tinh chuyện ai đưa đón con. Rất nhiều cha mẹ không thể sắp xếp được thời gian đưa đón trẻ, đành phó thác cho người ngoài chứ biết làm sao!
Nụ cười rạng rỡ của con khi thấy mẹ, tiếng con líu ríu kể chuyện học hành, thầy cô… như một chất “gây nghiện” lạ kỳ, buộc tôi phải “sử dụng” đúng lúc, đúng giờ mỗi ngày.
Mua cái bếp gas hay nồi cơm điện không khó. Cái khó là làm thế nào để con mau chóng hòa nhập với gia đình nhà chồng.
Hồi còn yêu, em đã biết tính anh nóng nảy. Nhưng yêu lâu, em cũng biết thêm rằng, ẩn sau sự nóng nảy bộc trực đó là trái tim mềm yếu và đầy cảm xúc. Chính vì thế mà em đồng ý làm vợ anh.
Căn phòng ngay bệnh viện Từ Dũ này - nơi mẹ đã cùng con trải qua những ngày tháng đầu đời thật khó quên. Nơi mẹ đã lóng ngóng những việc đầu tiên của thiên chức làm mẹ.
Nơi ấy còn có những khoảng tối: con chưa giao tiếp được, bị bắt nạt, không theo kịp bạn, ăn món con chưa quen... Trái tim người mẹ lại bao phen nẩy lên...
Lâu lắm tôi mới có dịp loay hoay cùng mẹ trong bếp. Gió thổi nơi khoảnh đất trống hiếm hoi còn sót lại sau cơn sốt đất nghe mát rượi. Tự nhiên nhớ đến cháy lòng gian bếp ngày xưa.
Chị mặc nhiên nhìn Tôm nhịn em, mặc nhiên nhìn Tôm phải làm nhiều việc hơn, mặc nhiên cho rằng Tôm làm gì cũng hoàn thành, chỉ cần mẹ ra mệnh lệnh và Tôm sẽ thực hiện.