Cuộc sống còn khó khăn là do mình, đâu phải tại Sài Gòn

03/10/2017 - 11:54

PNO - Bữa có em nào đó lỡ chửi thề Sài Gòn bị lên án quá xá, tôi cũng cho rằng đó là bình thường. Bạn đó cũng kiểu dân Sài Gòn, bực mình chửi đổng lên, rồi thôi. Tôi tin vậy.

Thành phố này, phải nói là dễ sống, miễn bạn bỏ sức lao động, bạn sống được. Còn giàu hay nghèo, đủ hay thiếu đó là chuyện khác. 

Người ta đã nói thế nào là người Sài Gòn, khí chất Sài Gòn, thậm chí ra tới Hà Nội tôi bắt gặp một vài quán để tấm bảng "Phục vụ kiểu Sài Gòn" làm tôi ấm lòng. Vậy là đủ, không cần phải nói dài dòng. 

Cuoc song con kho khan la do minh, dau phai tai Sai Gon
 

Quá nửa phần đời đi qua, tôi sống ở cái đất Sài Gòn này.

Kêu bằng Sài Gòn, vì ba mình kêu vậy, mình cũng thành quen, ít khi kêu bằng Thành phố này nọ, dù biết đó là chưa đúng đắn lắm. (Nhưng khi nào tờ vé các chuyến bay đi và đến Sài Gòn thôi ghi SGN, tôi sẽ không kêu hai tiếng Sài Gòn nữa).

Ba tôi dân Sài Gòn, hồi năm tám mấy chín mấy, ổng về tới Sài Gòn là hít lấy hít để cái mùi kênh Nhiêu Lộc - Thị Nghè, ổng nói đó đúng là mùi quê hương ổng. Ổng nguỵ biện cho cái tánh hay nhậu của người Sài Gòn, ổng dạy tôi thương cái văn hoá vỉa hè Sài Gòn.

Cuoc song con kho khan la do minh, dau phai tai Sai Gon
 

Tôi mới mười mấy tuổi đầu, chỉ thấy háo hức khi tới với cái thành phố đầy cám dỗ. Háo hức bao nhiêu, bị mấy vố tái mặt bấy nhiêu. Sài Gòn là vậy: cơ hội đầy ra, giang hồ cũng nhan nhản. Sơ hở một cái giang hồ đua liền không biết đường đâu mà kiếm. Làm cả năm, tung tăng một cái là tối mặt tối mày. 

Nhưng tôi thương Sài Gòn, thương tới nỗi một ngày kẹt xe mấy chặp vẫn bình thản tắt máy chống chân đứng chờ. Thương tới nỗi mấy tháng mưa lội nước triều cường vẫn cười tươi roi rói.

Cuoc song con kho khan la do minh, dau phai tai Sai Gon
 

Sài Gòn cho tôi có những phút giây hạnh phúc, Sài Gòn cho tôi biết tình yêu là thế nào, Sài Gòn cho tôi được làm cha, cho tôi được làm công việc mình yêu thích. Cuộc sống vẫn còn khó khăn này nọ, nhưng đó là do mình, đâu phải tại Sài Gòn. 

Sài Gòn nó mở rộng vòng tay lắm, ôm trọn vô người đủ các thứ hầm bà lằng, cái nào thích hợp thì ở lại lâu dài, cái nào không hoà hợp thì hết thời là biến mất. Nghĩ... cũng giống sân khấu cải lương vậy đó, cứ ôm hết, nhưng chưa chắc đã giữ cả. Khái niệm hay dở nó không rõ ràng lắm đâu, cái quan trọng là sự phù hợp...

Cuoc song con kho khan la do minh, dau phai tai Sai Gon
 

Bữa có em nào đó lỡ chửi thề Sài Gòn bị lên án quá xá, tôi cũng cho rằng đó là bình thường. Bạn đó cũng kiểu dân Sài Gòn, bực mình chửi đổng lên, rồi thôi. Tôi tin vậy. Chớ nếu bản ghét Sài Gòn, bản không phù hợp ở đây đâu. 

Sài Gòn mình còn những điều bức xúc, tất nhiên. Ở đâu cũng có vấn đề hết. 

Cái chất Sài Gòn rồi cũng sẽ mai một đi, vì nó phải thế. Cũng giống như Sài Gòn bây giờ khác Sài Gòn 30 năm trước nhiều lắm.

Lâm Viên

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI