Menu

Những món nợ không bao giờ trả dứt. Những món nợ mà đôi khi thấy lòng mỏi mệt, lại xúm nhau về đòi cho mình gượng đứng lên, lẩm bẩm: “Anh phải sống. Sống mà trả cho xong những điều ấy chứ, ai cho phép mình trốn nợ”.

Đang lúc khá riêng tư, đứa em hỏi: “Chị biết chơi một mình từ bao giờ?”. Chị thảng thốt. Chơi một mình cũng là một năng lực sao? Mấy ai “có điều kiện” để chơi một mình được như chị?

Và khi mẹ ốm, bà lại "ưng" có con dâu chăm vì "nó biết nói lúc nào cần, không như hai "con bà cô" kia, ồn ào điếc tai!". Cũng chính bà "đuổi" vợ tôi về khi bà vừa ra viện...

Anh đi công tác đã hơn một tháng. Lần này về, anh định nói chuyện nghiêm túc cùng vợ. Có lẽ họ phải ly hôn...

Thanh xuân bé mọn lắm nhưng tình yêu, niềm vui và hạnh phúc lại bao dung hơn, đủ để hai con người dù gặp nhau khi không còn trẻ vẫn có thể cùng nhau trải qua những ngày tháng ngọt ngào.

Mỗi lần chị ghé thẩm mỹ viện đó về là lại thêm một món mới vừa được "xử lý". Và trong khi chị ngời ngời sung sướng tôi lại lo lắng cho chị vô cùng.

Cuộc khảo sát mini tại một quán cà phê, phỏng vấn 100 đàn ông: “Thói xấu nào của vợ mà anh khó chịu nhất?”. 85 ông trả lời ngay: “Nói nhiều”.

anh chấp nhận nhường cháu, nhưng lại nói rằng, có những cách chiều người yêu mà không ảnh hưởng đến chuyện trinh tiết, để có thể vẹn cả đôi đường. Cháu nghe những cách anh kể và thấy hết sức ghê tởm nên nhất định từ chối...

Hãy thôi phàn nàn rằng chồng mình nay cho mình “ra rìa” và mình chẳng còn là số 1 trong lòng ổng. Dù là số 2 hay số 1, người đàn ông vẫn dành cho vợ con tất cả những gì họ có.

Tôi ngồi im nghe cay cay mũi, nửa tủi thân vì mình đã cố gắng vậy còn bị phê phán, nửa cảm động vì mẹ chồng đã biết nỗi khổ của chúng tôi, chứng tỏ bà cũng quan tâm và bà còn nghĩ cho cả ba mẹ tôi.
Trang 3 trong 530