Menu

Hầu như cô gái nào tôi cũng thấy không đủ tiêu chuẩn làm vợ mình. Có người xinh đẹp thì nông nổi. Người sâu sắc, thông minh thì không biết nội trợ. Người có được cả nữ công gia chánh thì nhan sắc có phần hạn chế…

Họ tới bệnh viện tâm thần nhưng không hề la hét, nói cười vô thức, mà khuôn mặt hằn rõ lên vẻ lo âu, mệt mỏi với những quầng mắt thâm, sưng húp.

Những món nợ không bao giờ trả dứt. Những món nợ mà đôi khi thấy lòng mỏi mệt, lại xúm nhau về đòi cho mình gượng đứng lên, lẩm bẩm: “Anh phải sống. Sống mà trả cho xong những điều ấy chứ, ai cho phép mình trốn nợ”.

Đi ngang qua anh, tôi ngửi thấy mùi nước hoa lạ vương trên vai áo. Mùa đông lạnh, một hơi ấm cũng dễ khiến người ta lạc đường. Mà có phải anh lạc đường không?

Nơi này không còn bất cứ dấu vết nào của Quỳnh, những mỹ phẩm Quỳnh dùng đã biến mất. Cả vài mảnh móng tay nhỏ, hôm qua nàng mới cắt chưa kịp dọn dẹp nay cũng không còn dấu vết...

Đang lúc khá riêng tư, đứa em hỏi: “Chị biết chơi một mình từ bao giờ?”. Chị thảng thốt. Chơi một mình cũng là một năng lực sao? Mấy ai “có điều kiện” để chơi một mình được như chị?

Và khi mẹ ốm, bà lại "ưng" có con dâu chăm vì "nó biết nói lúc nào cần, không như hai "con bà cô" kia, ồn ào điếc tai!". Cũng chính bà "đuổi" vợ tôi về khi bà vừa ra viện...

Anh đi công tác đã hơn một tháng. Lần này về, anh định nói chuyện nghiêm túc cùng vợ. Có lẽ họ phải ly hôn...

Thanh xuân bé mọn lắm nhưng tình yêu, niềm vui và hạnh phúc lại bao dung hơn, đủ để hai con người dù gặp nhau khi không còn trẻ vẫn có thể cùng nhau trải qua những ngày tháng ngọt ngào.

Mỗi lần chị ghé thẩm mỹ viện đó về là lại thêm một món mới vừa được "xử lý". Và trong khi chị ngời ngời sung sướng tôi lại lo lắng cho chị vô cùng.
Trang 3 trong 530