Menu

“Chỉ đâu mà buộc ngang trời/ Thuốc đâu mà chữa con người lẳng lơ?” (ca dao). Biết chắc lẳng lơ không chữa được thì cứ an tâm mà chung sống với nó xem thử có ghiền không.

Hạnh phúc của em, em có quyền thể hiện. Rõ ràng, chồng em vẫn còn thương người đó, nên mới sợ người đó đau lòng.

Có một thực tế, đó là rất nhiều chị em vẫn cảm thấy đau khi gần gũi chồng, dù đã kết hôn nhiều năm – thậm chí là đau kéo dài, mãn tính – nhưng lại ngại ngần không dám thổ lộ mà âm thầm chịu đựng.

Khi chăm chút cho tổ ấm, cũng luôn luôn phải ưu ái bản thân mình nữa. Mình luôn coi mình là hoa hồng thì sẽ được nâng niu, còn mình xuề xòa nghĩ mình là cây dại thì tất yếu sẽ bị chà đạp thôi..

Ai cũng khuyên em rằng, thời gian đầu thường rất khó khăn, sau này quen đi thì sẽ đỡ hơn. Nhưng em không biết quen đi là quen cái gì. Quen bị sỉ nhục, coi thường và phải è cổ ra gánh vác kinh tế cho nhà chồng?

“Anh xem, những lúc có bạn em, anh ăn mặc ra sao?”. Bất giác, tôi nhìn lại cái thân hình còm cõi, đang mặc mỗi cái quần cụt, áo thun ba lỗ đã ngả màu...

Cuộc sống bệ rạc trong những ngày đã qua, sự vô tình, lạnh nhạt của người đàn ông chị gọi là chồng, đã dần bóc tách hết những nỗi đau trong chị, để chị trở thành một con người mạnh mẽ như bây giờ.

Người phụ nữ đang cắm cúi lau dọn nhà cửa đấy là ai? Bộ đồ thun mặc nhà này lâu lắm anh không thấy, hai ống quần đang vo tròn kéo cao trên đầu gối..., có phải vợ anh?

Và rồi cô nói không muốn về nhà chồng nữa, cô sợ những bữa cơm. Chồng An nghe vợ nói giật mình, anh không hiểu sao vợ mình lại căng thẳng chuyện đó đến vậy? Yêu thương thôi mà lại thành phiền toái như vậy sao?

Với các lập luận phổ biến như: thích thì cho, yêu thì cưới, tự nguyện là được… Hôn nhân như vậy có thể phát sinh những tình huống khó đỡ, bi hài và vi phạm pháp luật…

Nhiều bài học chua xót từ việc vợ giận, không mở cửa mỗi khi chồng say, vẫn không làm mềm lòng những bà vợ cứng rắn...
Trang 2 trong 497