Menu

Nhường người yêu cho chị gái, giờ tôi không muốn trở về nhà

06:00 02/06/2018

pno
Nhờ có anh mà tôi học hành chăm chỉ, quyết tâm cao để thi đỗ đại học. Nhưng ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học cũng là lúc biết tin chị gái mình có thai với anh.

Gia đình tôi chỉ có hai chị em gái. So với tôi, chị gái thiệt thòi nhiều thứ. Chị có nhan sắc trung bình, da ngăm đen, dáng thấp bé. Khi học lớp ba, chị bị tai nạn nên người không được nhanh nhẹn.

Nhuong nguoi yeu cho chi gai, gio toi khong muon tro ve nha

Học hết cấp hai, chị không thể theo học nổi đành ở nhà phụ ba mẹ buôn bán. Còn tôi được mọi người đánh giá là xinh, cao ráo, trắng trẻo, học hành giỏi giang. Từ nhỏ đến lớn, ba mẹ luôn tự hào về tôi.

Nhà tôi có một cửa hàng bán cây cảnh khá đông khách. Ba mẹ phải thuê thêm người làm. Sau giờ học, tôi cũng phụ giúp gia đình. Vào hè năm lớp 11, Cường đến xin làm thêm ở nhà tôi.

Anh là học đại học nông lâm, mới ra trường và chưa xin được việc làm. Ba mẹ tôi thuê anh trông cửa hàng, chăm sóc cây, phụ chị gái làm sổ sách và kèm tôi học môn sinh.

Bởi thế, hai chị em tôi và Cường rất thân thiết với nhau. Theo thời gian, Cường và tôi nảy sinh tình cảm nhưng không dám nói. Và theo cảm nhận của tôi, chị gái cũng có tình cảm với Cường. Nhưng anh vẫn nghiêng về phía tôi hơn.

Trong khi ba mẹ lại muốn gán ghép anh với chị gái tôi. Chúng tôi âm thầm quan tâm và yêu nhau được hơn một năm. Anh hứa hẹn với tôi rất nhiều thứ, hứa sẽ chờ đợi tôi học xong đại học để làm đám cưới.

Nhuong nguoi yeu cho chi gai, gio toi khong muon tro ve nha

Nhờ có anh mà tôi học hành chăm chỉ, quyết tâm cao để thi đỗ đại học. Nhưng ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học cũng là lúc biết tin chị gái mình có thai với anh.

Trong khoảng thời gian tôi bận ôn thi, anh và chị gái thường xuyên đi chơi riêng mới ra cơ sự này. Trái ngược với tâm trạng tuyệt vọng của tôi, ba mẹ tôi rất vui mừng. Chỉ vài ngày sau, thấy tôi suy sụp, ba mẹ cũng dần hiểu ra sự việc.

Lúc ấy, tôi đậu trường đại học kinh tế ở gần nhà và đại học y Tây Nguyên. Sau nhiều đắn đo, ba mẹ quyết định cho tôi vào Tây Nguyên để học. Tôi chẳng thiết tha gì nữa nên khi ba mẹ bảo đi thì tôi đi.

Mẹ khuyên tôi nên bình tĩnh, suy xét, dù gì chị gái đã thiệt thòi, tôi còn nhiều cơ hội để gặp người tốt hơn. Nhưng mẹ đâu biết, trái tim tôi đã vỡ vụn trước sự thật đắng cay này. Tôi rời nhà trước đám cưới chị gái một tuần.

Đến nay đã 8 năm trôi qua, tôi đã hoàn thành xong chương trình đại học và đang theo học khóa bác sĩ nội trú tại thành phố Hồ Chí Minh. Vì nỗi đau đó mà suốt từ khi mẹ đưa tôi vào Tây Nguyên, tôi không hề trở về nhà.

Anh và chị gái tôi sau khi cưới nhau thì ở rể luôn nhà tôi. Đứa con đầu của hai người đã học xong cấp một. Thỉnh thoảng, ba mẹ tôi cũng sắp xếp vào thăm và động viên tôi cố gắng. Qua lời mẹ kể, hai anh chị sống không mấy hạnh phúc, thường xuyên gây gổ chửi bới. Tôi nghe vậy, rất đau lòng.

Nhuong nguoi yeu cho chi gai, gio toi khong muon tro ve nha

Nhiều lúc, nhớ nhà, nhớ quê hương đến quay quắt, tôi cũng không đủ can đảm để trở về và đối diện. Nhưng cách đây hơn 1 tháng, mẹ tôi trở bệnh nặng. Ba muốn tôi thu xếp về để chăm sóc mẹ vì bà muốn ở gần tôi trong những ngày tháng cuối cùng.

Tôi thực sự băn khoăn, nếu trở về tôi sẽ hàng ngày phải đối diện với anh và chị. Nỗi đau âm ỉ lại một lần nữa được khơi dậy, nhưng nếu không về, tôi sẽ trở thành một đứa con bất hiếu.

                                                                                                       Hoàng Thư