Menu

Nuôi mèo…

06:28 08/05/2016

pno
Giờ Mười thấy mẹ trong mình. Thấy mình trong mẹ. Lưng trũng xuống như gánh cả bầu trời. Nước mắt Mười giàn giụa.

Nhà hàng xóm thích thật, cứ tối đến là ăm ắp tiếng cười. Thai dạo này to hơn, chắc vì thiếu can xi nên xương cốt đau nhức yếu ớt như đi mượn. Nghe nói bà bầu uống nước dừa rất tốt, mai có khi nhờ hàng xóm đi mua. Chồng im lặng hoặc ậm ừ cho qua. Mười đâu phải tiện mồm mà kêu. Mấy lời ngắn ngủi đó có khi phải ủ men cả ngày mới cất lời. Sau này mỗi khi định nói gì Mười bỗng chợt khựng lại. Vì nghe mãi tiếng của mình cũng chán. Đúng không?

* * *

Thỉnh thoảng Mười nói chuyện với mèo. Cằn nhằn mỗi khi thấy nó lem luốc từ đầu đến chân, mặt ỉu xìu buồn bã. Mười hỏi nó thích mặc bộ đồ nào? Chọn màu mắt xanh hay nâu? Dùng son đỏ hay màu hồng ánh nhũ? Chồng liếc mắt dè chừng với một kẻ dở hơi. Nỗi cô độc chưa bao giờ bẽ bàng đến vậy.

Đã có lúc Mười đốt cháy sự im lặng trong ngôi nhà bằng một trận cãi vã. Chuyện mẹ chồng nàng dâu. Chuyện cái bát ăn xong không chịu rửa. Món thịt gà xào lăn cho rõ lắm ớt. Bảo bao nhiêu lần vẫn cái tật vất chìa khóa lung tung. Moi móc ra từng ấy chuyện Mười ngồi im ngó chồng nổi điên, xổ cái mớ ngôn từ nhốt trong cũi miệng. Vậy cho nhà bớt buồn, còn hơn thứ êm đềm khô khốc. Loanh quanh chỉ chạm tiếng mình.

Tường ở nơi này mỏng mảnh liền nhau. Nhiều ngày nằm im thèm nghe những âm thanh vọng lại. Ở nhà bên có chị vợ cứ về đến nhà là thấy tiếng. Cằn nhằn chồng về sớm sao chưa cắm cơm? Rau rửa mấy nước mà toàn đất? Nồi cá biển phải kho thật cạn mới ngon. Anh ơi cầm giúp em cái lược. Tắt giúp em cái bóng đèn. Dắt hộ cái xe vào với nào, thấy vợ về cũng không tự động ra đỡ đần còn ngồi đó mà điện tử.

Nhiều khi Mười rõ chuyện nhà họ hơn cả chuyện nhà mình. Mường tượng ra trước mắt hình ảnh cô vợ xăng xái chạy khắp nhà thu nép chỗ này, sắp xếp chỗ kia. Một mình quán xuyến cả thế giới nhỏ bé. Tỉ mỉ đến mức không thấy gì hài lòng, chỗ nào cũng cần bàn tay mình chạm đến.

 
Ảnh mang tính minh họa: Internet

Trong mường tượng của Mười không biết gã chồng nhà bên ấy đang ngồi ở vị trí nào. Vì gã không lên tiếng nên rất khó hình dung. Chỉ đoán được gã đang xem phim. Đang để nguyên chân bẩn leo lên giường nằm phơi bụng. Đang cạo dâu dù “râu đâu mà cạo”. Đang phải ngồi cắt bộ móng chân “dài như vuốt quỷ”. Nếu không có những lời cằn nhằn của chị vợ thì chắc gì Mười đã biết phòng bên ấy còn có một người đàn ông. Tiếng vọng tiếng. Hình vọng hình. Đàn bà xứ này phải tự khuấy mình lên để không bị lắng lại, đọng thành cặn bã.

* * *

Trong giấc mơ đêm qua em đã gọi ai đến cứu? Chồng lại ngước lên hỏi đúng lúc Mười nhăn nhó cầm máu vết thương trên tay bằng miệng. Thói quen cầm máu bằng nước dãi, Mười học ở mẹ từ bé. Mảnh chai rượu bố đập văng tung tóe khắp nhà. Mẹ rờ tay trong ánh đèn đỏ quạch nhặt từng mảnh vụn vì sợ các con nửa đêm dậy đi tè dẫm phải. Tay mẹ thường chảy máu, vụn thủy tinh cắm vào da thịt ngọt lịm. Mẹ mút ngón tay bị đau, bình thản nhặt vụn thủy tinh như người ta nhặt cỏ may bám ở gấu quần.

Mười bị đứt tay lúc ngồi nạo đu đủ làm món nộm. Chồng mê món đó. Rắc thêm ít lạc rang, trộn đều với tỏi, ớt, chanh nêm thêm chút đường là thành món nhắm rượu ngon tuyệt cú mèo. Chồng bảo vậy mỗi lần xách chai rượu trắng mua ngoài quán về ngồi uống một mình.

Cái nạo củ quả mới mua sắc quá. Nó nạo luôn thịt da Mười. Chồng không để ý Mười đang đau. Mà Mười cũng không nhớ mình có kêu tiếng nào không. Chồng ngồi cho chú chim chìa vôi trong lồng ăn, ngồi quay lưng với Mười. Trong đêm qua, Mười đã gọi tên ai? Mười không nhớ và cũng không quan tâm. Chỉ thắc mắc không biết có ai đáp lại lời kêu cứu của Mười. Dù là trong giấc mơ, Mười cũng không muốn mình đơn độc.

Em không nhớ. Chắc là em gọi mẹ. Hoặc anh.

- Không. Một cái tên lạ hoắc. Người ta có đến cứu em không?

- Chắc là không vì tỉnh dậy em thấy mình ngạt thở.

Chồng cười khẩy, vét nốt đĩa nộm đu đủ. Trong nhà ngột ngạt quá, Mười đẩy cửa bước ra ngoài. Những ngôi nhà quay lưng lại với nhau. Nhìn về phía nào cũng thấy quê nhà xa lắc. Giá như ở gần mẹ lúc này Mười sẽ chạy về ngay.

Nhiều năm nay mẹ già yếu nên trí nhớ không còn tốt nữa. Vài chuyện cũ mẹ kể đi kể lại. Vài câu hỏi mẹ lặp lại nhiều lần. Nên cháu con thường mặc kệ một bà già lẩn thẩn. Mẹ ngồi đó nói chuyện với thế giới mập mờ qua đôi mắt tèm nhèm. Không có tiếng nói nào đáp lại. Mẹ cứ ngồi như thế đến cạn ngày. Giờ thì Mười thấy mẹ trong mình. Thấy mình trong mẹ. Lưng trũng xuống như gánh cả bầu trời. Nước mắt Mười giàn giụa.

Con mèo talking Tom không biết nhại nước mắt...

Vũ Thị Huyền Trang