Menu

Người vợ bé nhỏ

10:30 04/05/2019

pno
Đức trở nên bê tha, tôi không hiểu sao một người có thể vừa yêu vợ vừa có nhân tình, nếu không tủi thân cho chị vợ thì cũng tủi cho cô bồ, ra đi không biết ai trong số họ mới là người cười.

Điện thoại báo có tin nhắn: "Em là Thùy, vợ anh D. Khi nào anh rảnh cho em gặp năm phút!", tôi đọc và khẽ nhíu mày, D. là ai, viết tắt thế làm sao tôi biết, nhân viên tôi mấy trăm người, bạn bè tôi cũng mấy chục người có tên bắt đầu bằng chữ D. Mà cần thì cứ gọi, việc gì phải rào đón.

Bận rộn, tôi quên tin nhắn đó rất nhanh, cho đến khi ngồi nói chuyện với đám bạn cũ mới hay tin vợ chồng Đức sắp tan.

Nguoi vo be nho
Ảnh minh họa

Đức có bồ, không phải mới đây mà đã chục năm hơn rồi. Nghe kể cô gái này là con của thầy dạy Đức, thầy không may mất sớm để lại cô con gái tên Thu. Ngày trước thầy đã giúp đỡ Đức rất nhiều, Đức cũng hay sang nhà thầy chơi ở lại ăn cơm.

Cha mất, Thu tính bỏ học, may có Đức động viên và khuyến khích nên cô mới đi học tiếp. Đức lo cho Thu học hết cấp ba rồi xong đại học, và tình cảm của họ cũng lớn theo dù sau khi ra trường Đức đã có vợ, có con. Ban đầu họ coi nhau như anh em, sau thì thứ tình ấy không còn trong sáng nữa, Thu biết rõ Đức có vợ con nhưng cô chấp nhận, vì trên đời này cô đâu còn người thân. Tai tiếng thì sao, cũng đâu làm cô đói bụng hay sợ hãi, cô chỉ sợ mình bị bỏ rơi. Cảm giác bị mẹ bỏ rơi khi bé, Thu vẫn không quên được. Cô tính mình chỉ xin anh một đứa con là đủ, tình yêu đã dùng hết, cạn kiệt, không còn để cho ai khác nữa nên Thu không có ý định yêu ai.

Nhưng ba năm, năm năm, con trai anh đã lớn, vợ anh vừa sinh thêm cô con gái kháu khỉnh mà Thu mãi không thấy dấu hiệu gì, cô len lén đi khám thì bác sĩ nói cơ thể cô có chút khác người, cả đời sẽ không có con được. 

Không hiểu sao Đức lại biết tin, Đức hứa sẽ không bỏ rơi Thu. Đức cũng không giấu việc vợ Đức đã biết chuyện. Thu lo sợ mình sẽ bị đánh ghen rồi mặt mũi nào sống với xóm làng. 

Nguoi vo be nho
Ảnh minh họa

Cứ tưởng vợ Đức chấp nhận chung chồng vì Thu không cần tiền bạc của Đức, cô chỉ cần thi thoảng anh ghé qua thăm là được. Người thứ ba ấy cũng không bao giờ có thể bằng hay vươn lên thành "chính thất" vì "hoa độc không trái, gái độc không con".

Tưởng thế là yên, tự dưng vợ Đức nhận được điện thoại của Thu, hẹn gặp để nói lời xin lỗi vì thời gian qua đã làm chị khổ tâm đau đớn. Thu nói nửa năm nay Đức không xuống thăm cũng chẳng điện thoại, cô tưởng mối tình của mình bất diệt, dè đâu mới nửa năm đã nhạt thếch. 

Vợ Đức chưa kịp mừng thì một người phụ nữ với cái bụng lùm lùm gõ cửa tìm cha cho con. Đức tái mặt khi nhìn thấy, và anh ta đã quỳ xuống xin vợ tha thứ.

Vợ Đức, sau phút ngỡ ngàng đã lắc đầu cười, phải đau đớn thế nào người ta mới có thể cười như vậy. Chị đặt trước Đức tờ đơn ly hôn.

Người ta nói vợ Đức tên Thùy, tôi giật mình nhớ tin nhắn hồi nọ. Không biết chị định nói gì với tôi, nhưng sau đó lại thôi.

Tôi nhấc máy gọi cho Thùy, máy vừa thông, tôi nghe tiếng alo cùng tiếng hét đau đớn, và giọng đàn ông vọng đến: "Mày còn vui sướng nói chuyện điện thoại hả, thằng đó là thằng nào, hơn tao được gì?".

Điện thoại có tiếng sột soạt, hẳn gã đàn ông kia đã cướp thành công, tôi nghe tiếng lè nhè: "Mày là thằng nào? Mày có biết mày đang quan hệ với vợ tao không? Nói cho mày biết, nó hai con rồi, tã rồi, nguội rồi!".

Tôi không kìm chế được, hắng giọng:

“Chào, tôi là Trung, là bạn cậu và hiện tại là người trả lương cho cậu, nhưng từ ngày mai cậu khỏi cần đi làm. Lương tôi chuyển qua ngân hàng, cậu khỏi đến công ty nữa!".

“Trung...”

Thùy gọi lại cho tôi gần như ngay sau đó: “Tôi chỉ muốn nói anh đừng cho anh Đức thôi việc, mới đây anh ta còn vác dao đòi chém mẹ con tôi, anh có cách nào giúp tôi với. Và tôi muốn nhờ anh, từ tháng này tiền lương của anh ta, vui lòng chuyển bốn triệu sang tài khoản riêng hộ tôi.”

Tôi đã mời Thùy đến văn phòng, đó là người phụ nữ nhỏ nhắn và hiền lành. Cô chỉ mặc quần jean áo thun đơn giản mà vẫn toát ra vẻ thu hút rất riêng.

Tôi muốn gặp cô cũng là lấy thông tin để từ tháng sau tách lương của Đức.

Sau đó tôi hay tin vợ chồng họ ly hôn. Đức trở bên bê tha, tôi không hiểu sao một người có thể vừa yêu vợ vừa có nhân tình, nếu không tủi thân cho chị vợ thì cũng tủi cho cô bồ, ra đi không biết ai trong số họ mới là người cười.

Nguoi vo be nho
Ảnh minh họa

Nếu Đức là một nhân viên bình thường, tôi đã cho thôi việc từ lâu, nhưng Đức là bạn, ngày trước cậu ta đến tìm tôi với hai bàn tay trắng sau khi công ty của Đức giải thể. Tôi muốn mẹ con Thùy có nguồn chu cấp đều đặn. Một mẹ một con ở đất này khó khăn lắm.

Một ngày, nhân viên phòng kế toán lên báo, số tài khoản hàng tháng vẫn tách tiền từ lương Đức đã bị khóa, cầm tờ giấy cô nhân viên đưa, tôi ngạc nhiên khi thấy tên một người phụ nữ lạ.

Thùy nhấc máy ngay tiếng chuông thứ hai. Cô cười: “Là cô ấy, anh ạ! Cô ấy sinh con rồi, hẳn cũng cần một khoản để ổn định!”.

Phương Hiền