Menu

Giăng bẫy con gái người ta đâu dễ

09:00 20/06/2019

pno
Khi phát hiện mình có thai, cô đã bối rối. Ngược lại, anh tỏ ra mừng rỡ, phấn khích. Cả buổi chiều anh ướm lời nói anh sẽ chở ba mẹ anh tới thăm nhà.

Quen nhau hơn hai năm, mấy lần anh có ý muốn đưa ba mẹ anh tới thưa chuyện để hai đứa về một nhà, nhưng cô từ chối vì còn đang học dở lớp cao học. Dù anh nói cưới rồi sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện học hành nhưng cô tỉnh táo lắc đầu, bạn bè cô khi còn độc thân tự do tự tại là thế, lấy chồng vào là tự dưng bao nhiêu quy định quy tắc tròng vào cổ.

Rút kinh nghiệm từ những cô bạn thân, cô muốn mình học hành xong xuôi đã rồi mới tính. Dù ba mẹ anh tỏ ra thương quý, cô vẫn muốn thực hiện đúng kế hoạch của mình. Học hành xong lấy chồng đâu muộn.

Giang bay con gai nguoi ta dau de
Cô muốn mình học hành xong xuôi đã rồi tính gì thì tính. Ảnh minh họa

Khi phát hiện mình có thai, cô đã bối rối trước trang sổ kế hoạch của mình, không biết phải thay đổi từ khúc nào. Ngược lại, anh tỏ ra mừng rỡ, phấn khích. Cả buổi chiều anh ướm lời nói anh sẽ chở ba mẹ anh tới thăm nhà. Ngày trước thì sao cũng được, nhưng giờ có con có cái rồi phải nghĩ lại. Thái độ của anh làm cô nghi ngờ, nhưng chưa tìm được lý do, cô đành im lặng.

Ba mẹ anh về rồi, cô thấy ba mẹ buồn buồn. Gặng hỏi mãi mẹ mới uất ức nói: "Có bầu trước thì sao, cũng là con cháu nhà họ, tội vạ gì con phải đi cửa sau..."

Trái với vẻ hớn hở của anh khi thu xếp cho bố mẹ hai bên gặp nhau, bố mẹ anh tỏ vẻ không vui khi "tậu trâu tậu cả nghé". Ông bà nói ở quê có lệ, cưới một thành hai vậy xui lắm, làm ăn không ra. Nếu bắt buộc phải cưới thì cô dâu phải đi ngõ sau và không được lạy bàn thờ gia tiên. 

Mẹ nén tiếng thở dài nhìn cô. Ba thì chống cằm im lặng. Cô nhíu mày, thái độ hôm nay của ba mẹ anh có gì đó không giống với bình thường. Bao lần cô về chơi, ông bà vui vẻ chào đón, còn bóng gió giục hai đứa cưới nhanh, rằng năm ấy năm nọ được tuổi sinh con…

Đến lúc này anh mới thú nhận, anh là đạo diễn vụ để cô có thai do ba mẹ anh ham dâu thèm cháu mà cô thì viện cớ học hành. Ông bà không muốn chờ lâu nên tạo tình huống "mọi sự đã rồi". Anh nói cô đừng giận ba mẹ anh, chỉ vì ông bà thương quý cô nên mới làm vậy.

Giang bay con gai nguoi ta dau de
Có bầu trước thì sao, cũng là con cháu nhà họ, tội vạ gì con phải đi cửa sau? Ảnh minh họa

Cô cười nhạt, thương quý sao ông bà còn chưa vừa lòng, bắt cô đi cửa phụ vào nhà, để làm gì, để dằn mặt trước sau này dễ áp chế hay sao?

Cô nói với anh, cô dại cô chịu, cô có con với anh là tự nguyện nên chẳng có chuyện chịu trách nhiệm ở đây. Con cô, cô sẽ sinh và tự nuôi. Ngày trước cô chỉ có một mình, anh đã khó khăn trong việc đón cô về làm dâu, nay trâu đã thêm nghé thì sự khó khăn ấy không chỉ gấp đôi.

Ba mẹ thở dài: "Con lớn rồi, suy nghĩ cho kỹ, khó khăn gì đã có ba mẹ ở ngay đây. Con sinh cháu, ba mẹ sẽ nuôi!"

Anh chưng hửng khi nghe quyết định của cô, hóa ra anh và gia đình nghĩ rằng, trói cô vào cái tiếng "chưa chồng mà chửa" sẽ dễ dàng nắn bóp nhào nặn, rằng cô được rước về thì cũng phải biết điều mà sống. Rằng cô chưa muốn cưới bây giờ là vì đang làm cao nên phải tìm cách kéo cô xuống thấp?

“Anh chưa hề hiểu em. Nếu hiểu và yêu em thì anh đã không làm thế. Anh làm em thất vọng khi tính toán cho em vào thế đã rồi. Nhưng xin lỗi anh, kế hoạch của em giờ là chuẩn bị tư thế làm mẹ đơn thân và quyết học cho xong. Anh đợi được thì đợi, không thì tìm nhà khác.”

Giang bay con gai nguoi ta dau de
Mẹ con mình xứng đáng được trước đón sau đưa như bao người. Ảnh minh họa

Thật ra, việc học không đến nỗi quan trọng đến mức cô sống chết phải xong, chỉ là cô muốn toàn tâm toàn ý hoàn thành từng việc một. Cô còn trẻ, ba mẹ anh khát cháu, cưới rồi mà cô còn đêm hôm học hành, không sinh con ngay ba mẹ anh sẽ sốt ruột. Nhưng thay vì tạo điều kiện cho cô thì ba mẹ anh còn cố tình hạ thấp cô. Họ nghĩ con họ là vàng bạc mà quên mất cô cũng là kim cương châu báu trong lòng cha mẹ.

Nhìn anh buồn xo, cô khẽ xoa cái bụng còn phẳng lì của mình. Con yên tâm, con sẽ bình yên chào đời có đủ cả ba lẫn mẹ, nhưng trước đó cứ để vậy đi. Mẹ con mình xứng đáng được trước đón sau đưa như bao người. Và nếu không chọn được điều mình thích, chúng ta cũng phải có được điều mình muốn, phải không con?

Ái Nghĩa (Cà Mau)