Menu

Món quà thượng đế tặng chúng tôi

14:00 13/07/2019

pno
Trẻ em bây giờ có quá nhiều quà vặt. Con trai hỏi, hồi nhỏ mẹ thích trà sữa hay kem? Tôi trả lời: dú dẻ.

Cậu nhỏ ngơ ngác vì câu trả lời có vẻ không liên quan. Tôi phải vào Google tìm ảnh của trái dú dẻ cho con xem, và giới thiệu về sự hấp dẫn của nó đối với những đứa trẻ quê ngày đó. 

Mon qua thuong de tang chung toi
Hoa dú dẻ, món quà tuổi thơ tôi

Dú dẻ là món quà thượng đế tặng cho những đứa trẻ quê, đặc biệt những đứa trẻ chăn bò. Là tôi nghĩ vậy đấy, chăn bò thì cơ may được ăn dú dẻ sẽ nhiều hơn những đứa ở nhà. Đương nhiên rồi, mùa hè là mùa dú dẻ, có thể tìm được trên đường đi, chỗ bò gặm cỏ, nhiều nhất là vùng đất cạnh rừng. Những bụi dú dẻ nằm lẩn khuất dưới những tán cây to trái sẽ căng mọng, vàng ươm, hôm nào may mắn, có thể tìm được chùm dú dẻ trái to như nải chuối… còi. 

Tôi chẳng biết dùng từ gì để diễn đạt cái cảm giác khoan khoái khi nằm ngửa ra cỏ, dưới bóng râm của tàng cây mù u, cẩn thận lấy từng trái dú dẻ ra ngắm nghía, đưa lên mũi ngửi rồi nhẹ nhàng cho vào miệng nhai thật chậm để vị thanh ngọt của nó từ từ tan ra, thấm vào từng tế bào vị giác. Mà không, là cố tình nhai thật chậm vì sợ trái dú dẻ sẽ biến mất nếu ăn vội, tiếc đứt ruột, có những trái căng múp, chỉ muốn để ngắm chứ không dám ăn.

Tôi nói chùm dú dẻ to như “nải chuối còi” cũng là để khoe cái vẻ ngoài mập ú của nó, chứ thực tế mỗi chùm từ 3-7 quả chỉ bằng ngón tay, lúc non có màu xám nhạt, nhưng khi chín thì vàng ươm, tươm mật. Vỏ của trái dú dẻ hơi sần, nhưng khi chín vàng da sẽ căng mỏng, bỏ vào miệng sẽ có cảm giác nhám nhưng không sao, vị ngọt thơm của dú dẻ sẽ bù khuyết cho phần vỏ bị lỗi ấy. 

Mon qua thuong de tang chung toi
Hoa thơm ngọt ngào đến lịm tim

Trái dú dẻ khi chín vàng ruộm, còn hoa dú dẻ có màu vàng rất nhạt. Những cánh hoa cưng cứng, dáng vẻ hơi thô, thường ẩn dưới những tán lá nên không dễ hái một bông dú dẻ. Có lẽ tự ti về ngoại hình không đẹp nên hoa sống rụt rè ẩn dật. Không sao cả, vì khi tỏa hương thì mùi thơm của hoa dú dẻ vô cùng đậm đặc và khó lẫn. Nồng nàn nhưng không gắt. Đến nỗi buổi tối ở trong nhà nhưng có thể căng mũi hít mùi hoa dú dẻ ngoài bờ rào tỏa ra ngào ngạt. Hồi nhỏ tôi có sở thích ngắt một chùm hoa dú dẻ bỏ trên bàn học để ngất ngây trong cảm giác người mình lúc nào cũng tỏa hương. Dú dẻ thơm lâu, dù không còn tươi thì vẫn cứ phảng phất thơm. 

Miền quê bây giờ thay đổi, trẻ con cũng không phải buổi học buổi chăn bò như ngày xưa. Đường sá bê tông, trải nhựa, dọc những con đường làng tìm không ra một bóng cây dú dẻ. Rừng thì ở bên kia sông, xa quá để về lại tuổi thơ. Hơn hai mươi năm rồi, tôi đâu có được ăn dú dẻ nữa, nhưng trong đầu lúc nào cũng váng vất mùi hương của nó. Thấy nhớ những trái dú dẻ vàng ươm, tự dưng buột miệng gọi dú dẻ ơi rồi cay xè mắt... 

Nguyễn Thị Bích Nhàn