Menu

Sao phải buồn vì lỗi sai của người khác?

18:00 22/02/2019

pno
Cuộc sống này đủ muộn phiền rồi. Nếu cứ ôm đồm những nỗi niềm bất đắc chí đến từ bên ngoài, biết bao giờ dọn dẹp hết cho lòng thanh thản.

Em dâu tạt qua nhà tôi sau khi kết thúc ngày làm việc ở tiệm móng tay. Ngó gương mặt em kém sắc, giọng nói run run, tôi đoán lại mới có chuyện xảy ra. Tính em dâu tôi hiểu, mỗi khi có chuyện, em không giấu được trong lòng. Cũng may chị chồng em dâu không có khoảng cách, ngược lại em cởi mở chia sẻ với tôi mọi vui buồn gặp phải trong cuộc sống.

Sao phai buon vi loi sai cua nguoi khac?
Ảnh minh họa

Em nức nở từng đợt, nói mấy đồng nghiệp ở tiệm làm móng sống không biết điều. Em biết phận mình mới vào, vừa học vừa làm nên không dám nhận khách trực tiếp. Ngược lại em chỉ tham gia khâu "phá" móng, đặng "dọn đường" cho những thợ cứng dễ dàng vào khâu làm chính. Phần hoa hồng làm được, thợ chính và chủ sẽ chia nhau mỗi người phân nửa. Nhưng nếu không có em giúp sức, thợ chính đâu có hoàn thành công việc và quay vòng nhanh như vậy. Mỗi ngày họ làm không dưới hai chục khách, tiền "típ" lẫn tiền công chính bỏ túi không ít, vậy mà không chia sẻ cho em chút gọi là ghi nhận sự giúp sức từ đồng nghiệp mới. Thành thử đã hơn nửa năm, em đi làm không công.

Em xác định đó là lẽ thường tình, vì giai đoạn đầu muốn cứng nghề phải chịu khó đầu tư. Thế nhưng không dừng lại ở đó, mấy đồng nghiệp còn quay sang khó dễ, nói xẵng em trước mặt khách, chê em phá móng không sạch. Không những thế bọn họ còn mát mẻ: "Có mỗi khâu đơn giản thế này không hoàn thành thì bao giờ mới thành thợ chính".

Em dâu kể xong, vẫn ấm ức với tôi, rồi nói nếu em có sơ suất gì, chỉ cần họ dùng nước tẩy móng, phết lại một đường là sạch sẽ. Sao họ lại tìm cách "dìm" em trước mặt khách như vậy.

Đợi em nguôi giận, tôi cười hỏi: em có thấy lời mấy người đó có đúng phần nào không? Nếu họ góp ý đúng, chỉ cần em hạ cái tôi xuống chút, tiếp thu để lần sau làm cẩn thận hơn. Còn việc họ không biết điều, đút túi phần phúc lợi cả, thì đó là cái thiếu hiểu chuyện của họ. Mỗi người cho đi điều gì sẽ nhận lại điều ấy, mình không cần phải dằn vặt vì cư xử chưa đúng từ người khác. Cuộc sống này đủ muộn phiền rồi. Nếu cứ ôm đồm những nỗi niềm bất đắc chí đến từ bên ngoài, biết bao giờ dọn dẹp hết cho lòng thanh thản?

Mà nào đâu chỉ thế. Em "rước" cả những nỗi niềm phía bên ngoài kia cả vào phía trong cánh cửa gia đình. Nếu sau một ngày, em gặp chuyện vui trong công việc thì không sao. Còn nếu hôm đó gặp chuyện bất đắc chí, lập tức hai đứa con em chịu đòn oan. Chúng chỉ hơi sơ suất một hành xử gì đó, là lập tức hứng lấy cơn thịnh nộ của má. Lâu dần tụi nhỏ kém tự tin trong cuộc sống, mất đi sự quyết đoán vì do dự không biết mình làm điều này có đúng không, liệu rằng có bị má la rầy sau đó.

Sao phai buon vi loi sai cua nguoi khac?
Từ thời điểm tôi để những phiền muộn trong ngày phía bên ngoài cánh cửa, không khí gia đình đã vui vẻ hơn rất nhiều. (Ảnh minh hoạ)

Bản thân tôi đã từng vướng vào điều ấy. Tôi chỉ thực sự tỉnh ngộ khi có lần thằng lớn làm đổ cốc nước. Lẽ ra chỉ cần lấy giấy lau một đường là xong, nhưng tôi trợn mắt la lối: "Các người làm tôi phát điên lên hết. Làm gì cũng sơ suất, khiến tôi phải đi sau dọn lại muốn hụt hơi". Ấy là khi một đồng nghiệp ở cơ quan mới về, do thiếu kinh nghiệm nên làm sai cả một khâu quan trọng. Vì chủ quan nên tôi không để tâm hết. Đến khi ra sản phẩm bản thân mới ngã ngửa người, cùng lúc tôi là người chịu trách nhiệm chính và bị cắt thưởng tháng đó.

Thằng lớn thấy tôi phản ứng thái quá, mới nhìn thẳng vào mắt má nó: "Sao dạo này con thấy má khác quá, chẳng còn ngọt ngào như ngày xưa. Ở cơ quan má gặp chuyện phải không?". Lời lẽ thằng bé làm tôi tỉnh ngộ. Tôi thấy mình vô lý khi chưa biết sắp xếp cảm xúc của mình, khiến con cái gánh chịu hệ lụy từ những rắc rối trong công việc của má chúng.

Em dâu nghe chị chồng tỉ tê thì hiểu ra. Em nói ngay từ hôm nay, em sẽ học cách để mọi phiền muộn trong công việc dừng hết bên ngoài cánh cửa. Phía trong gia đình chỉ còn những điều vui vẻ và tiếng cười trong bữa cơm gia đình ngự trị.


Thanh Ngọc