Menu

Hai người đàn bà cùng quằn quại trên đất, hăng tiết vừa chửi vừa đánh. Chị cứ tưởng có lúc mình sẽ ngất đi, thế mà mắt chị vẫn thấp thoáng thấy anh thờ ơ, chẳng hề bênh vực, xin lỗi chị một lời.

Mua một bó hoa đẹp, tự thưởng cho mình, vừa thoát ra khỏi được bi kịch, vừa khiến cho áp lực của ngày 'ai cũng phải có quà' không trở nên quá nặng nề. Chị cần hồi phục và rạng ngời để cho chính chị, cho con gái...

Buông bỏ bớt để thấy trời đất thênh thang, tự mang đến niềm vui, sự an yên cho bản thân mình em nhé. Em cứ đi để lúc nào nhìn lại, thấy rằng ta đang hiện hữu giữa trần gian.
Trang 4 trong 57