Menu

Khi vợ là sếp

07:39 23/05/2016

pno
Một chút mềm dẻo, nhẫn nhịn, biết giấu bớt đi một chút sắc sảo, thông minh, độc lập cá nhân của mình sẽ giúp ta có được mái ấm thanh bình.

Bạn bè tôi thường bảo: Thằng Hiên là sướng nhất, vợ giám đốc, tiền bạc rủng rẻng, đi nước ngoài như đi chợ. Nó chỉ suốt ngày làm thơ và trồng cây cảnh, đi làm như đi chơi… Mỗi lần nghe vậy, Hiên đều cười… bí ẩn. Có khi anh chua chát đùa lại: “Sướng khổ không biết đâu mà lường!”. Chẳng ai để tâm đến lời Hiên, cho đến khi gia đình anh lục đục vì Hiên ngoại tình, rồi vợ chồng ly hôn.

Làm sếp mọi lúc, mọi nơi

Thật ra, chúng tôi ngưỡng mộ gia đình cũ của Hiên là do nhìn vào đời sống lên xe xuống ngựa của họ, chứ chẳng mấy ai thích vợ Hiên. Chưa bao giờ cô vợ quyền cao chức trọng ấy tham dự những buổi họp mặt bạn bè của chồng. Những khi chúng tôi có việc ghé nhà, tình cờ gặp Nhung - vợ Hiên, thì Nhung có thái độ lạnh nhạt, chỉ giữ đủ phép lịch sự. Cô thể hiện sự cao ngạo có lẽ vì tự xem chúng tôi không thuộc đẳng cấp, không đồng vai phải lứa. Không chỉ thế, chúng tôi còn rất bất mãn vì trước mặt người ngoài, Nhung cũng đối xử với chồng rất kẻ cả.

Có nằm mơ cũng không tưởng tượng được có ngày Nhung lại tìm đến chúng tôi để kể lể chuyện Hiên đã phản bội cô vì một cô gái khác. Hình như khi rơi vào đau khổ, người ta phải hạ cánh xuống mặt đất để đứng cho vững hơn. Chỉ tiếc là, nghe bà tổng giám đốc ấy trút những tâm sự cay đắng, chúng tôi không nhận thấy tình yêu hay sự xót xa cho cái gia đình vừa đổ vỡ mà chỉ thấy Nhung tổn thương khi “thua cuộc” bởi một phụ nữ tầm thường.

Tôi khuyên: Hãy dịu dàng với chồng hơn, “lạt mềm buộc chặt”; hãy bỏ qua phút lạc lòng của chồng, đừng đẩy anh ấy về phía tình địch; hãy chăm sóc chồng nhiều hơn, nhất là chăm sóc gia đình, cha mẹ, anh em của anh ấy… Thật bất ngờ, Nhung thốt lên: “Tại sao tôi lại phải làm thế với anh ta? Cái nhà này một tay tôi gầy dựng, con cái một tay tôi lo. Anh ta chỉ là một nhân viên quèn, thu nhập không đủ trả tiền điện hàng tháng. Tại sao tôi lại phải nhún mình, phải chịu lép vế? Tôi bận trăm nghìn công việc, về đến nhà còn phải xuống nước để giữ chồng nữa sao?”. Tôi chỉ biết mỉm cười. Thương và hiểu hơn thằng bạn có vợ giám đốc của mình.

Khi vo la sep
Ảnh minh họa

Có thể vừa là sếp, vừa là vợ?

Chuyện về sếp Hồng Dung ở công ty truyền thông H. là đề tài thường trực của các nữ nhân viên. Họ rất ngạc nhiên về sự “gan lỳ” đến mức vô cảm của một người vợ, người mẹ. Phấn đấu 5 năm trời cùng sếp tổng từ ngày công ty mới ra đời, khi sinh đứa con đầu lòng, Dung đã trở thành cánh tay phải của sếp. Chẳng biết vì công việc, chức vụ hay mức lương khủng mà Dung yêu công việc và công ty đến gần như mù quáng.

Mỗi ngày Dung đến công ty lúc 8 giờ sáng và không ngày nào rời công ty trước 10 giờ đêm. Con mới ba tuần tuổi, Dung đã đi làm trở lại. Công ty có nhà trẻ riêng, nên sáng sớm là cô tha con đến, giao cho các cô trông trẻ. Chiều tối, nếu chồng đi công tác xa thì đứa bé lăn lê ở nhà trẻ với hết nhân viên này đến nhân viên khác. Đi sớm, về khuya nên đứa bé lúc nào cũng ho hen, bệnh vặt. Trong những chuyến du lịch cùng công ty, ai nấy đều bất mãn vì cách xử sự của Dung với chồng con. Lúc nào cô cũng ung dung nghỉ ngơi, trong khi anh Hùng chồng chị hết cho con ăn đến chơi với con, ru ngủ, ẵm bồng.

Có lần, đang giờ làm việc, nghe cô giáo điện thoại báo con bé sốt cao, yêu cầu người nhà đón về, Dung bảo chồng đón con đưa về nhà, canh chừng con, còn cô vẫn làm việc đến tối. Ngay cả khi con nằm bệnh viện, cô vẫn đi làm, còn lý luận: “Mình ở bệnh viện cũng đâu giúp gì được. Có bác sĩ với anh Hùng và bà ngoại rồi. Còn việc công ty, không có mình thì ai làm?”. Cứ tưởng Dung sẽ gắn bó với công ty trọn đời trọn kiếp, không ngờ đùng một cái, cô bị cho thôi việc vì một vụ gì đó rất lớn có dính đến tiền bạc.

Lúc đó, Dung lại vừa xây nhà, một căn biệt thự lớn ở Phú Mỹ Hưng, vay ngân hàng đến cả tỷ đồng. Dung sụp đổ hoàn toàn. Không ngờ người chồng mẫn cán của cô lại bình tĩnh bảo vợ: “Em đừng lo, mọi việc rồi sẽ ổn”. Và, anh cùng những người thân trong gia đình đã thực sự thành chỗ dựa của Dung trong những ngày hoảng loạn tưởng là đã mất tất cả.