Menu

Tình cảm má chồng con dâu rạn nứt từ khi em chồng lên ở cùng

14:33 12/03/2019

pno
Bà ngọt nhạt rằng tôi không biết điều. Nếu ông bà không mạnh tay hỗ trợ việc mua nhà, giờ này vợ chồng tôi vẫn vất vưởng ở trọ chứ đâu có cơ ngơi khang trang như thế này.

Tôi và chồng đều xuất phát điểm từ quê, lên thành phố học đại học và lập nghiệp tại đây. Khi cả hai còn đang trong giai đoạn tìm hiểu, tôi đã có chút gợn gợn về cô em chồng tương lai. Em là út trong gia đình, lại là con gái hay nhõng nhẽo nên ba mẹ chồng cưng chiều như trứng mỏng. Sự bao bọc thái quá khiến tính cách em càng đỏng đảnh, có phần kênh kiệu và đặc biệt lười biếng. Tuy nhiên, tôi tự nhủ tình yêu chúng tôi dành cho nhau đủ lớn, không nên để những chi tiết không thuộc về bản thân cả hai trở thành rào cản trên chặng đường quyết tâm gắn bó với nhau.

Tinh cam ma chong con dau ran nut tu khi em chong len o cung
Ngay từ thời điểm tôi và anh đến với nhau, tôi đã có chút lấn cấn về cô em chồng tương lai. Ảnh minh họa.

Thời điểm đầu mới kết hôn, một năm đôi lần tôi về thăm ba mẹ chồng và chạm mặt em chồng. Em vẫn phát triển theo quỹ đạo như thế, ngày càng làm vương làm tướng trong gia đình. Ba chồng biết nhưng không quá để tâm. Tính ông vô tư và xuề xòa, nghĩ tính cách ấy của con gái sau này sẽ được chế ngự khi có gia đình. Nhưng đặc biệt má chồng, bà cưng chiều con gái quá mức khiến ai nhìn vào cũng ngán ngẩm. Tình thương con thái quá dẫn đến mù quáng, bà không nhận ra những bất ổn trong tính cách của con, ngược lại chỉ luôn tự hào, khoe khoang có cô con gái xinh đẹp, học giỏi nổi trội.

Tôi trò chuyện với chồng, những mong anh ngồi lại với các thành viên trong gia đình, góp ý để mọi người chỉnh đốn lại em gái út. Tuy nhiên anh phẩy tay, nói tính tôi đàn bà hay để ý vặt. Chỉ cần em học giỏi, khi tốt nghiệp đại học có nghề nghiệp ổn định, tự khắc sẽ làm chủ cuộc đời mình, và sống khỏe với những gì em đang có. Không muốn tình cảm vợ chồng bị rạn nứt bởi yếu tố bên ngoài tác động, tôi từ đó cũng không nhắc đến.

Nhưng đúng là "chạy trời sao cho khỏi nắng", sau khi vợ chồng tôi mua được căn hộ thành phố và em lên ở cùng để học đại học, tôi lại phải giáp mặt em chồng từng ngày từng giờ. Số tiền góp mua căn hộ, ba mẹ chồng "hùn" một nửa. Chính vì điều đó nên tôi không thể không vui vẻ đồng thuận với sự có mặt của em chồng.

Vậy là em về nhà chúng tôi, hồn nhiên như ở chốn không người. Hằng ngày ngoài giờ lên lớp, em chỉ chú tâm vào điện thoại, chát chít với bạn bè mà không có động thái gì hỗ trợ chị dâu việc nhà. Việc cơ quan lâu nay bận bịu, cộng thêm lo toan cho con nhỏ và giờ có thêm "vị khách đặc biệt" này, tôi phải xoay như chong chóng. Lên tiếng mong nhận được sự hỗ trợ từ em, em chỉ ừ hữ cho qua. Đợi đến khi em xắn tay vào giúp có khi còn mệt hơn tự làm gắng cho xong nên tôi không hy vọng gì.

Giờ cao điểm buổi chiều, tôi phải đi chợ, về nhà lo cơm nước giặt giũ và tắm cho con còn em chồng chỉ đóng cửa nghỉ ngơi trong phòng riêng, không mảy may ngó vào làm cùng. Nói em trông cháu giùm, em than mệt, rồi viện lý do cháu nhỏ kén người không bện hơi cô. Xúm vào làm bếp một buổi, em vừa làm vừa ca thán phải tranh thủ hoàn thành tiểu luận trên lớp... 

Không dừng lại ở đó, những diễn biến như vậy trong gia đình, em về to nhỏ lại với má chồng tôi theo cách méo mó khiến má chồng quay sang nổi giận với tôi. Những lần vợ chồng con cái về thăm ba má chồng, bà đều đánh tiếng nên "tạo điều kiện" để em tập trung cao nhất cho việc học, nếu thấy việc nhà căng quá thì thuê người làm chứ đừng "bóc lột" em út, hoặc tôi lo chất lượng bữa ăn thế nào mà em càng ngày càng gầy mòn... Má đâu biết chính em không tự chăm sóc sức khỏe bản thân. Em chỉ ăn uống qua quýt rồi cắm mặt thức đêm "cày" phim, chát chít trên mạng xã hội, việc cơ thể ngày càng gầy mòn làm sao tránh khỏi.

Tinh cam ma chong con dau ran nut tu khi em chong len o cung
Má chồng thay đổi thái độ khi nghe câu chuyện bị bóp méo con gái kể lại trong quá trình chung sống cùng chúng tôi. Ảnh minh hoạ.

Đợt vừa rồi tôi phải đi công tác một tuần. Trong thời gian đó em chồng vẫn về mỗi buổi chiều. Nghĩ em chỉ lười biếng và ỷ lại khi có mặt tôi, còn khi trong nhà không có bàn tay phụ nữ, chắc em cũng sẽ hăng hái xắn tay lên đỡ đần việc nhà. Ai ngờ, trở về, tôi uất ức tột cùng khi nhìn căn nhà ngổn ngang như bãi chiến trường. Rác trong nhà bếp chất đống, bốc mùi hôi thối. Bát đĩa ăn trong tuần dồn lại không rửa, nhiều cái đã đóng cặn. Gõ cửa vào phòng thì thấy quần áo em thay ra vứt vương vãi. Rác từ đồ ăn vặt em dồn vào cái túi nhỏ, cả tuần không mang đi vứt khiến căn phòng bắt đầu bốc mùi chua.

Đợi chồng về, tôi họp gia đình và lên tiếng, bày tỏ những phiền muộn khi nề nếp gia đình trở nên lộn xộn như vậy. Tuy nhiên em chồng tỏ thái độ không tiếp thu, nói nếu tôi còn xét nét kiểu như vậy, em sẽ chuyển ra ở riêng. Chồng tôi lo em gái ở một mình, không có ai bao bọc sẽ gặp nguy hiểm nên lại nhỏ to nói em nên nghĩ lại. Đến nước này thì tôi chán nản tột cùng.

Chuyện đến tai má chồng. Bà ngọt nhạt rằng tôi không biết điều. Nếu ông bà không mạnh tay hỗ trợ việc mua nhà, giờ này vợ chồng tôi vẫn vất vưởng ở trọ chứ đâu có cơ ngơi khang trang như thế này. Giờ có mỗi việc em chồng lên ở cùng mà gây khó dễ. Biết thế bà dồn tiền đầu tư mua nhà cho con gái có cơ ngơi sau này lại hiệu quả và đúng mục đích hơn.

Tôi cảm thấy buồn và ấm ức vô cùng. Có lẽ nếu câu chuyện tiếp túc theo chiều hướng này, tôi sẽ bị dồn ép tới mức stress. Nung nấu ý định tích lũy kinh tế để trả lại số tiền góp mua nhà cho ba má chồng nhưng mãi tôi vẫn chưa thực hiện được, còn tiếp tục dung dưỡng cô em chồng lười biếng ở cùng nhà thì tôi không thể cố hơn được nữa.

Thu Vân