Menu

Bực mình lúc “cụ” khi “ông”!

11:56 25/06/2014

pno
PN - Dù cùng chỉ ngôi thứ ba, tuy nhiên “cụ” và “ông” có hàm nghĩa khác nhau. Nhưng tập sách Thư pháp Việt lý thuyết và thực hành (NXB Văn Nghệ) của Đăng Học lại lẫn lộn lung tung: “Trước hết phải kể đến đó là cụ Đông Hồ, ông có thể…” (tr.28).
edf40wrjww2tblPage:Content

Buc minh luc “cu” khi “ong”!

Đã “cụ” sao lại còn “ông”? Đoạn tiếp theo “ông là một trong những nhà văn hóa thật sự của dân tộc”, nhưng đoạn kế “Tại thành phố Hồ Chí Minh và thị xã Hà Tiên đều có đường mang tên cụ Đông Hồ”. Qua đoạn sau, “ông đã mạnh dạn dùng ngọn bút lông…”; “nỗi lòng yêu tiếng mẹ đẻ của ông Đông Hồ” thì câu kế “Quả là những viên đá đầu tiên của cụ Đông Hồ” (tr.30). Đúng là… “pó tay”!

Phó soi