Menu

Và tôi sẽ nói lời xin lỗi…

06:00 16/12/2018

pno
Tôi muốn nói lời xin lỗi vì đã nặng giọng khi chị đổi ghế nhưng chị đang bận bịu với những câu hỏi tíu tít...

Quán không tên nằm trong một con hẻm chật hẹp, bàn ghế bày ra nép bên hông tường những căn nhà kế cận. Đông khách là nhờ món bún xào vừa ngon vừa đẹp mắt. Từ khi được bạn bè giới thiệu quán bún xào này, mấy lần đến vào giờ đông khách phải đợi khá lâu, tôi chuyển qua ăn vào giờ bữa lỡ để khỏi phải đợi.

Giờ ít khách, bà chủ quán có thời gian trình bày dĩa bún tỉ mỉ đẹp mắt hơn. Nhìn bà chủ quán tuổi trung niên mập mạp chăm chút làm đẹp dĩa bún xào giá bình dân, tôi thấy cảm động và đôi khi tự hỏi lan man, là vì bà thích thú tỉa tót rau củ hay là một cách bày tỏ sự trân trọng khách hàng? Dù vì lý do gì thì tôi cũng thấy vui thích và nảy nhiều thiện cảm.

Va toi se noi loi xin loi…
Ảnh minh họa

Chiều Chủ nhật đó, khi tôi sắp rời quán, có một người phụ nữ xuất hiện và lăng xăng xếp nối ba cái bàn lại. Tôi chú ý vì chị chọn toàn ghế dựa. Ừ thì ghế có lưng dựa dĩ nhiên thích hơn ghế đẩu, nhưng đây là quán bình dân nên cái cách chị xách mấy cái ghế đẩu đi qua mấy bàn khác đổi tất cả ghế dựa về chỗ của mình khiến tôi thấy hơi kỳ cục. Muốn tươm tất thì sao không rủ nhau tới một quán khang trang hơn? 

Chủ nhật tuần sau, khi tôi ăn xong dĩa bún xào thì người phụ nữ đó cũng xuất hiện và y như lần trước, chị nối ba cái bàn lại và lấy tất cả ghế dựa xếp quanh. 

Tuần sau nữa, khi tôi vừa tới thì người phụ nữ đó đang xếp bàn ghế. Tôi ngồi xuống và đang cười chào bà chủ, bỗng người phụ nữ xách cái ghế đẩu đứng sựng trước mặt khiến tôi nhận ra mình đang ngồi trên cái ghế dựa. Sượng sùng không thể tả, cứ như đã thấy người ta gom ghế dựa mà tôi vẫn tôi cố tình chiếm. Tôi vừa nhường ghế vừa lấy giọng nửa đùa nửa thật: “Ơ hay, tôi cũng là khách như chị mà”.

Xếp bàn ghế xong, chị lấy điện thoại ra và nói “xe chạy tới đâu rồi?... Nhờ ai đó nói bác tài ngừng lại đúng bến nghe chưa”. Chị quày quả đi ra đầu hẻm. Một hồi sau, chị trở lại với một chục đứa trẻ khiếm thị, khuôn mặt đứa nào cũng lộ vẻ háo hức. Giọng chị rõ ràng “đường đi hơi gồ ghề vì có mấy cái nắp hố, tụi em nhấc chân cao lên nghe”.

“Mấy đứa nhỏ này mỗi lần được dắt đi ăn bên ngoài là vui thích lắm”, bà chủ quán nói nhỏ với tôi.

Chị đưa bọn nhỏ đến chỗ và vui vẻ nói:

-  Sao? Xe buýt hôm nay có được nhường ghế không hay phải đứng như hôm bữa?

Bọn nhỏ nhao nhao:

-  Hôm nay được ngồi ghế êm lắm cô.

-  Máy lạnh mát lắm cô, mà êm nữa, không kêu rù rù như xe hôm bữa.

Người phụ nữ bưng từng tô bún đặt trước mặt từng đứa và nói:

-  Cô sẽ không nói trước là hôm nay bún xào với gì, các em ăn rồi tự đoán xem có đúng không nghe. À, trước tiên để cô miêu tả cho nghe nè, có màu cam và màu xanh lá cây, nếu em nào thích ăn tương cà chua thì tô của mình có thêm màu đỏ nữa.

Va toi se noi loi xin loi…
Ảnh minh hoạ

-  Đẹp lắm hả cô?

-  Ừ, đẹp lắm.

-  Cho em tương cà chua đi cô.

-  Em nữa.

-  Em cũng thích tương cà chua...

Bọn trẻ nhao nhao bưng tô chìa về phía người phụ nữ. Bỗng một đứa la to:

-  A em đoán ra rồi, màu vàng cam có phải là cà rốt không cô?

-  Giỏi quá - bà chủ quán kêu lên và nói - bác thưởng cho mỗi đứa một cái chả giò.

Bọn nhỏ nhoẻn miệng cười. Không khí chộn rộn ríu rít... 

-  Chả giò là món giòn giòn lần trước tụi em được ăn phải không cô?

-  Chả giò màu gì hả cô?

-  À, chả giò khi chưa chiên thì lớp bánh bao bọc bên ngoài màu trắng đục, còn lúc chín rồi thì ngả màu vàng đậm. 

-  Màu vàng đậm là sao hả cô?

Bất giác tôi nghiêng tai để lắng nghe lời giải thích và tôi nhận ra bà chủ quán lẫn những người khách đang có mặt cũng đang lắng nghe.

-  Ờ... màu vàng đậm giống như là... Các em hãy nhớ lại cảm giác khi mình ra sân chơi vào buổi sáng, nắng buổi sáng dịu dàng là màu vàng nhạt. Màu vàng đậm thì như nắng buổi trưa.

Người phụ nữ vừa nói vừa nhìn quanh bẽn lẽn cười với mọi người như tự nhận lỗi mình không tìm được cách nào hay hơn để giải thích cho bọn nhỏ hiểu.

Tôi muốn nói lời xin lỗi vì đã nặng giọng khi chị đổi ghế nhưng chị đang bận bịu với những câu hỏi tíu tít...

Nguyên Hương