Menu

Sau mười năm, gia đình tôi mới có một cái tết đoàn viên khi mẹ chịu tha thứ cho bố

06:00 08/02/2019

pno
Tết năm ấy là cái tết buồn nhất trong tuổi thơ của tôi. Đêm 29 tết, bố tôi tìm về nhà ông bà ngoại, quỳ trước cửa xin mẹ tôi tha thứ. Mẹ tôi kiên quyết không cho ai ra mở cửa.

Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, một ngày cuối năm âm lịch. Tôi và em gái đang háo hức chờ mẹ đi chợ về vì biết chắc thế nào mẹ cũng mua cho hai anh em mấy chiếc bánh rán. Nhưng khi mẹ quay về, gương mặt mẹ đầm đìa nước mắt, vừa thấy hai chị em tôi, mẹ cuống cuồng bảo chúng tôi vào phòng thu dọn đồ để về nhà ngoại. Chúng tôi đủ lớn để biết có chuyện gì đó rất tồi tệ đã xảy ra. 

Chỉ vài phút sau, ba tôi về đến nhà. Gương mặt ông cũng thất thần không kém, quần áo còn xộc xệch, đầu tóc bù xù. Bố không nhìn chị em tôi mà chạy ngay vào nhà tìm mẹ. Rồi những tiếng van xin, năn nỉ của ba, những tiếng gào thét nức nở của mẹ tôi, những lời kể tội của mẹ đủ giúp tôi hiểu rằng, mẹ vừa bắt gặp tận nơi bố đang vui vẻ với một người đàn bà khác. 

Sau muoi nam, gia dinh toi moi co mot cai tet doan vien khi me chiu tha thu cho bo
Bố tôi từng phạm sai lầm khi qua lại với người khác và bị mẹ tôi bắt gặp. Ảnh minh họa

Chúng tôi lên tàu về quê ngoại ở Phan Thiết ngay trong buổi trưa hôm ấy. Ba mẹ con tay xách nách mang lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đạc. Mẹ bảo tôi cứ về ngoại ăn tết, ra tết mẹ sẽ quay vào Sài Gòn rút hồ sơ cho chị em tôi về quê học. Tôi buồn lắm, nhưng nhìn gương mặt đầy đau khổ của mẹ, tôi chẳng dám hó hé gì. 

Tết năm ấy là cái tết buồn nhất trong tuổi thơ của tôi. Đêm 29 tết, bố tôi tìm về nhà ông bà ngoại, quỳ trước cửa xin mẹ tôi tha thứ. Mẹ tôi kiên quyết không cho ai ra mở cửa. Bà ngoại tôi giận lắm, bà ở trong nhà mắng vọng ra, gọi ba tôi là thứ đàn ông khốn nạn, ham của lạ mà bỏ quên tình nghĩa vợ chồng. Ông ngoại nói đỡ cho ba tôi nhưng chẳng ích gì. 

Ba quỳ ngoài cửa suốt đêm, sáng hôm sau mẹ tôi dọa nếu ba không đi mẹ sẽ tự vẫn ngay trong nhà trước mặt các con. Ba không dám ở lại nữa, lủi thủi bỏ về Sài Gòn. Chúng tôi chỉ dám núp trong nhà nhìn trộm ba qua khe cửa. Suốt mấy ngày sau đó, mẹ chỉ nằm trong phòng và khóc. 

Sau muoi nam, gia dinh toi moi co mot cai tet doan vien khi me chiu tha thu cho bo
Hóa ra mẹ tôi đã phát hiện việc làm lén lút của bố và từng nhắc nhở xa xôi để bố tỉnh ra nhưng không được. Ảnh minh họa

Tôi vẫn âm thầm hi vọng sau vài ngày mẹ sẽ nghĩ lại và tha thứ cho ba, nhưng mẹ rất kiên quyết. Tôi nghe lén mẹ kể chuyện với bà ngoại mới biết ba đã qua lại với cô đó cả nửa năm, mẹ nhiều lần nhắc nhở xa xôi nhưng ba bỏ ngoài tai. Hôm đó mẹ giả vờ đi chợ nhưng thực chất là chờ ba ra khỏi nhà rồi đi theo để bắt quả tang. 

Từ đó chúng tôi sống cùng ông bà ngoại, cuộc sống không quá cô quạnh nhưng chị em tôi rất nhớ bố. Nhiều lúc tôi khóc thầm khi nghĩ lại cảnh gia đình đầm ấm khi trước của mình bỗng nhiên không còn nữa. Hai năm sau ông bà ngoại đều mất vì bệnh, chỉ còn ba mẹ con tôi quây quần với nhau. Lâu lâu khoảng vài tháng bố có ra thăm chị em tôi, nhưng mẹ luôn tránh mặt bố. Bố chỉ dám gặp chúng tôi vài tiếng rồi đi. 

Cứ thế cho đến khi chúng tôi đỗ đại học và vào thành phố ở cùng bố, mẹ lại lủi thủi một mình. Sợ mẹ tủi thân, chị em tôi tranh thủ về thăm mẹ mỗi tháng hai lần nhưng lần nào đi cũng trĩu lòng vì thương mẹ. Chị em tôi luôn canh cánh trong lòng nỗi niềm về gia đình đã tan vỡ của mình, bởi sau bao nhiêu năm, cả bố và mẹ đều không ai đi bước nữa. 

Sau muoi nam, gia dinh toi moi co mot cai tet doan vien khi me chiu tha thu cho bo
Suốt những năm tháng xa cách ấy, tôi chỉ được gặp bố vài tháng một lần và mỗi cuộc gặp đều ngắn ngủi. Ảnh minh họa

Bố nhiều lần xin lỗi chị em tôi vì sai lầm ngày xưa, khi vào sống cùng bố chúng tôi cũng biết bố đã cô đơn, hối hận thế nào trong suốt những năm tháng xa mẹ con tôi. Tôi từng phát hiện cuốn nhật ký bố viết khi dọn nhà cho bố, trong đó bố tự giày vò bản thân rất nhiều vì đã làm mẹ đau khổ, làm chúng tôi bơ vơ. 

Cuối tháng trước, chúng tôi về thăm và phát hiện mẹ bị đau vùng thắt lưng rất nặng, gần như không thể đi lại bình thường được nữa. Chúng tôi vội đưa mẹ vào Sài Gòn khám. Bác sĩ nói mẹ bị thoát vị đĩa đệm nặng phải phẫu thuật ngay. Những ngày mẹ nằm chờ phẫu thuật, tôi cho mẹ xem ảnh chụp những trang nhật ký bố viết. Tôi thấy mẹ lén gạt nước mắt mấy lần. 

Ca mổ thành công, chị em tôi bàn nhau đưa bố vào viện thăm mẹ. Nhìn thấy nhau, hai người khóc rất nhiều, nhưng tôi biết đó không còn là những giọt nước mắt oán hận và trách cứ của ngày xưa. Nhìn bố tỉ mẩn giặt khăn lau mặt cho mẹ, tay run run bóc cho mẹ từng quả quýt, múi cam mà chúng tôi rơi nước mắt.

Sau muoi nam, gia dinh toi moi co mot cai tet doan vien khi me chiu tha thu cho bo
Chị em tôi nhẹ lòng khi bố mẹ quay về bên nhau sau những năm tháng giận hờn, oán trách, hối hận và tiếc nuối. Ảnh minh họa

Rồi mẹ tôi được xuất viện, ba tôi gọi xe đưa mẹ về lại ngôi nhà từng là tổ ấm ngày xưa. Mười năm trôi qua, tóc hai người đã rất nhiều sợi bạc, đó cũng là minh chứng của những năm tháng buồn đau, giày vò, ân hận, tiếc nuối.

Năm nay chúng tôi đã được cùng nhau đón một cái tết đoàn viên ấm áp như xưa. Tôi ngàn vạn lần muốn cảm ơn mẹ vì đã có thể buông bỏ những oán hờn trong quá khứ để một lần nữa cho chị em tôi một gia đình đúng nghĩa. 

B.M.