Menu

Quanh năm sóng vỗ

12:17 16/12/2018

pno
Bãi biển ken đầy dịch vụ dành cho du khách, quán xá đã đành, mỗi resort còn có một sân khấu xập xình tới khuya mà khán giả phần lớn là thanh niên địa phương, rất nhộn nhạo và đầy những cái giường massage.

Ngày đầu tiên dạo loanh quanh bãi, Khánh thắc mắc:

- Người ta để mấy cái giường này ở đây làm gì vậy má?

Tôi cũng đang tự hỏi thì một người đàn ông trung niên từ resort đi ra. Ông chỉ mặc cái quần tắm như bao người đang có mặt trên bãi, theo sau là một cậu trai trẻ. Người đàn ông nằm dài lên giường, hai bàn chân trần còn bám đầy cát. Cậu trai lấy trong túi ra chai dầu thoa khắp vai và lưng người đàn ông rồi xoa bóp. Một lúc sau, giường nào cũng có người, kẻ nằm ngửa để massage bụng, người nắm sấp massage lưng.  

Quanh nam song vo
Ảnh minh họa

Khánh kéo tay tôi:

- Mình đi tìm cảnh đẹp, má.

- Ừ, đi chơi thì nên tìm cảnh đẹp mà thưởng thức.

- Tìm người đẹp nữa - Khánh nói với cái nháy mắt.

Tôi bật cười. Khánh lém lỉnh:
- Trong truyện với trong phim hay có cảnh nhân vật chính của chuyến đi sẽ được gặp ai đó thật thú vị ở một không gian tuyệt đẹp, biết đâu con sẽ gặp ai đó.

Tôi ghét phải đóng vai phụ huynh nghiêm khắc, tôi luôn muốn làm bạn với con mình, vậy nên tôi phụ họa:

- Ờ, biết đâu ai đó sẽ được gặp con gái dễ thương của má. 

Khánh xoa xoa hai gò má dù đã bôi kem chống nắng mà vẫn ửng hẳn so với khi ở nhà:
- Má thấy con dễ thương thiệt không?
-  Thật mà. 
- Sao thường ngày má hay nói con dễ ghét?
- Ờ, thì tại khi đó con cãi lại má. 
-  Đâu phải cãi, chỉ là con bày tỏ ý kiến khác biệt thôi mà.
-  Đó, con lại sắp dễ ghét rồi đó.
- Thôi bỏ qua nhan sắc. Má muốn con gặp ai nè? 

Với câu hỏi này mà không trả lời cẩn thận thì sẽ lại bị chê trách là phụ huynh áp đặt, vậy nên tôi đáp:
- Ôi, chuyện này má có muốn cũng đâu được. Tùy con thôi.
- A ha, tùy con, coi như má hứa rồi đó nghen, con ưng ai thì má không can thiệp ha?

Khánh sục chân sâu xuống cát rồi sủi tung, cát bắn tóe loe. Tôi cũng sục chân xuống cát và sủi. Hai mẹ con cười vang. Và lại tiếp tục nói năng ấm ớ. 

Cho đến khi nhìn thấy con thuyền dập dềnh mép bãi và ba người phụ nữ té nhào xuống nước cùng với tiếng cười rộ như cú té là một điều vui vẻ biết trước...

Không phải thuyền đưa khách dạo chơi. Mọi thứ cho thấy đó là thuyền đánh cá. Nhưng té nhào khỏi thuyền là những người váy áo điệu đà. 

Giúp mấy người phụ nữ đứng vững lại, lội vô bờ là cậu con trai làn da sạm nắng. Cậu nhoẻn miệng cười độ lượng như thể khách du lịch tò mò muốn lên thuyền cá là chuyện bình thường và leo lên leo xuống bị té nhào cũng là bình thường. 

- Con muốn lên thuyền cá cho biết không? - Tôi bật hỏi. 
Sau lưng tôi nhao nhao:
- Cho bọn tôi nữa.

***

Cậu tự giới thiệu với mọi người mình tên Sơn. Trên thuyền có bốn cậu trạc tuổi, người lái, người thả lưới... Chuyến đi ngẫu hứng bất ngờ cho nên hai má con tôi không có áo che nắng, cũng không có mũ. Những người khách khác cũng vậy. Một người có được cái khăn quàng cổ và cái khăn trở thành cứu tinh. Sơn nhìn khuôn mặt duy nhất trùm che kín mít và nói “vậy sao chụp hình?”, rồi Sơn quay nhìn Khánh.

- Có cái mũ tanh mùi cá chịu đội không? - Sơn hỏi và lấy ra cái mũ lưỡi trai màu đen trong đống đồ đạc bùng nhùng.

Khánh cầm cái mũ, một giây suy tính thật nhanh rồi Khánh đội cái mũ lên đầu. Tôi lo lắng đợi nhìn thấy mũi Khánh nhăn lại nín thở nhưng không, là nụ cười:

- Cảm ơn nghe.

Tôi thở phào. Con gái bột của tôi ứng xử không đến nỗi.

Quanh nam song vo
Ảnh minh họa


Thuyền chạy ra khơi. Mỗi gợn sóng một màu xanh khác nhau, lạ lùng.

Khánh thích thú quan sát các cậu trai thả lưới.

- Sao biết có cá ở khu vực này mà thả lưới ở đây? - Khánh hỏi.

- Cứ thả thôi - Sơn nói - Hên xui. Khi nhiều khi ít.

- Tới chừng nào kéo lưới? - Khánh lại hỏi.

- Tùy. Tính từ lúc thả lưới cho tới khi gỡ cá khỏi lưới chừng ba tiếng.

- Sau đó thì sao? 

Sơn phì cười như Khánh vừa hỏi một câu ngố không thể tả:

- Thì đem cá ra chợ bán.

Khánh đỏ mặt. 

Chừng như muốn chuộc lỗi vì khiến Khánh đỏ mặt, cậu trai nghiêng người về phía tôi nói nhỏ:

- Đi thuyền một vòng quanh như vầy bình thường thôi. Cô có muốn tham quan bè lồng nuôi trai lấy ngọc không?

***

Tôi hiểu ra vì sao Sơn phải nói nhỏ, vì đi bằng thuyền thúng. Sơn kéo thêm một cậu bạn. Bốn người bốn góc giữ cho thuyền thúng được cân bằng. 

Tận mắt nhìn thấy bè lồng nuôi trai lấy ngọc giữa khơi xa và hơn vậy nữa, còn bị mảnh vỏ trai cứa gan bàn chân, mới biết hành trình của một viên ngọc gian nan đến 
mức nào.

Vậy nên hôm sau, đoàn tham quan cửa hàng bán ngọc trai, trong khi mọi người trầm trồ khen chê, Khánh nhìn tôi với vẻ thấu hiểu:

- Không một viên ngọc nào đáng bị chê bai. Mỗi viên đẹp theo kiểu của nó, kể cả tì vết.

Tôi cười. Sự chững chạc này thật đáng ngạc nhiên. Nó khiến tôi nhớ đến Sơn. 

- Hai đứa đã trao đổi số điện thoại và facebook chưa? 

Khánh cười cười chìa màn hình điện thoại tới trước mặt tôi, avatar mới là tấm hình Khánh đội mũ lưỡi trai màu đen đứng trên thuyền, gió lộng thổi mái tóc xòa tung quanh vành mũ. 

- Nhờ cái mũ tình cờ mà có tấm hình đẹp - Tôi nói.

Khánh lém lỉnh:

- Nhưng chuyến đi thuyền thúng ra bè lồng nuôi trai lấy ngọc không phải là tình cờ. Nhờ có con nên má mới biết nuôi ngọc trai là sao đó nghe.

- Má công nhận - Tôi gật đầu và thêm - Vì được miễn phí.

Khánh phá lên cười.

- Sơn nói du khách đến đây chỉ loanh quanh mấy điểm du lịch ai ai cũng biết, còn có những nơi hoang sơ tuyệt vời mà chỉ dân địa phương mới biết đường đi. Má có muốn 
đi không?

Muốn quá đi chứ. Mấy khi có được hướng dẫn viên là dân bản địa, lại là một chàng trai vững vàng trước đầu sóng ngọn gió. Nhưng chuyến đi này chỉ ba ngày mà hôm nay đã là ngày thứ hai, còn mỗi buổi sáng mai, lịch trình là trả phòng trước mười hai giờ trưa rồi đoàn ra sân bay.

Tối, hai má con ngồi trước ban-công nhìn ra biển đêm chuyển dần từ màu xám đậm qua màu tím, thỉnh thoảng nhô ra những cụm mây trắng sáng. 

Khánh rủ tôi uống trà sữa. Tôi không thích bất cứ món gì có trà vào giờ này vì  khó ngủ nhưng nhìn vẻ rạng ngời trên khuôn mặt tuổi mười tám, tôi biết con gái chẳng nhớ gì tới chứng mất ngủ của tôi đâu. Và cũng không nên nhắc tới chứng mất ngủ tuổi tác trong thời khắc long lanh này. Vậy nên tôi gật đầu.

Tôi tưởng tiếng gõ cốc cốc cốc là nhân viên giao trà sữa nhưng không phải, trưởng đoàn thò đầu vô và nói nhanh: “Sáng mai tám giờ đoàn mình tập trung ở bãi”.

- Tiết mục gì vậy chú? - Khánh láu táu hỏi.

-  Lên thuyền ra khơi lưới cá, bữa trưa tiệc nướng bằng chính mẻ cá tươi đó luôn.

Trưởng đoàn thun mũi như làn khói món nướng tươi rói hiện hữu ngay trước mặt.
Khi cánh cửa đóng lại, tôi nói:

- Vì mình đã tự đi chơi thuyền cá hôm qua rồi nên ngày mai má con mình sẽ tách đoàn đi chơi riêng.

- Có khi nào mình gặp lại thuyền của Sơn không hả má?

Giọng nói và ánh mắt lấp lánh cho tôi thấy nỗi mong muốn gặp lại, mà vẫn rất kiêu kỳ con gái. Tôi làm ra vẻ bâng quơ:

- Ờ, cũng có thể. Nếu vậy thì má con mình gặp lại Sơn lần nữa trước khi tạm biệt, cũng vui mà.

***

Đúng là chiếc thuyền đó và Sơn. 

Chàng trai đứng trên bãi cát, vẻ bồn chồn nhìn ngó tìm kiếm trong đoàn người rồi đôi mắt đen nhánh sáng lên khi nhìn thấy tôi và Khánh. 

Lần này, còn có thêm người đàn ông tóc muối tiêu.

- Đây là ba cháu. Lần nào hợp đồng đưa khách đi chơi lưới cá phía bên resort cũng đòi phải có mặt ba cháu để du khách yên tâm - Nói với tôi xong, Sơn quay nhìn Khánh - Hôm nay có đem theo mũ rồi hả?

Hôm nay Khánh đội mũ rộng vành màu vàng nhạt, tóc thắt bím, rất xinh.

Người đàn ông tóc muối tiêu có đôi mắt sâu hun hút và hàng lông mày rậm. Ông nhìn con trai mình nói nói cười cười với Khánh và ông gắt lên:

- Lo đỡ mấy người kia lên thuyền kìa. 

Sơn vội chạy tới nhóm người đang đi tới mép nước. Khánh lè lưỡi với tôi rồi chạy theo sau.

Người đàn ông nhìn tôi với khóe miệng nhếch lên:

-  Tuổi trẻ bồng bột hả?

Giọng điệu giễu cợt khiến tôi lúng túng. Có lẽ ông là một người khắc nghiệt. Có lẽ trưa nay khi về nhà ông sẽ mắng Sơn một trận cái tội vì một đứa con gái mà xao nhãng công việc. Có lẽ ông sẽ nhớ tới má con tôi như những vị khách khiến ông khó chịu. 

- Nghe nói hôm qua nó đưa mẹ con cô ra bè lồng nuôi ngọc trai phải không?

Tôi gật đầu.

Người đàn ông lại nhếch mép:

- Nó có nói rõ với cô đó là tài sản của công ty ngọc, người ta chỉ thuê nó làm bảo vệ thôi không?

Tôi im lặng. Nếu ông không nói, tôi cũng không để ý điều này.

Tôi quyết định mặc kệ ông. Chỉ còn vài tiếng nữa là kết thúc chuyến đi chơi, tôi muốn giữ cho con gái mình có được niềm vui trọn vẹn.

Quanh nam song vo
Ảnh minh họa

Vậy nên khi ngồi trên thuyền, tôi luôn miệng cười tươi. Khi đụng ánh mắt Sơn áy náy nhìn tới, tôi càng cười tươi hơn. Khánh ghé miệng sát tai tôi: “Má cười nhìn đẹp lắm đó. Con thấy có mấy người nhìn má hoài”.

Đến mười giờ thì kéo lưới. Mọi người xúm xít quanh ba cái thùng phân loại cá, tôm, mực tíu tít chụp hình.

- Một lần là được chừng này hả? - Khánh hỏi. 

Sơn lắc đầu:

- Chừng này là tạm được vì hôm qua mới lưới ở khu vực này. Lẽ ra nên đi chỗ khác nhưng bên resort nói muốn cho khách chơi gần đây thôi. 

Nhân viên resort đang bày bếp cho bữa tiệc nướng.

Tôi nhìn người đàn ông đang cuốn lưới và thấy khó xử. Tôi muốn mời Sơn cùng dự tiệc nướng, cái cớ để hai đứa trẻ được trò chuyện thêm một chút, chỉ còn hai tiếng nữa là tạm biệt. Nhưng tôi sợ người đàn ông sẽ quát lên…

Giữa lúc tôi còn chần chừ thì người đàn ông quăng cuộn lưới vào thuyền rồi phủi tay đi tới trước mặt tôi. Tôi đợi ông nói gì đó nhưng không, ông móc gói thuốc trong túi ra rồi châm một điếu.

- Hút thuốc trước mặt phụ nữ là không nên nhưng từ lâu tôi bỏ qua sự thanh lịch đó rồi.

Vẫn giọng điệu giễu cợt, ông ngửa cổ phả một hơi dài. Làn khói mỏng uốn éo trên mũi ông phập phồng.

- Hồi đó tôi là trai thành phố. Một chuyến đi chơi, tôi gặp người con gái bán cá rất dễ thương. Vậy là tôi bỏ hết để về đây, cũng mơ mộng đội đá vá trời. Bây giờ tôi là ngư dân mong có đủ ăn là may.

Chẳng biết nói gì, tôi im lặng. Người đàn ông tiếp tục:

- Bọn trẻ bây giờ khôn lanh lắm. Làm gì còn có chuyện bỏ thành phố đi theo tiếng gọi của con tim. Tôi có ba thằng con trai, thằng Sơn ngoan nhất nên tôi thương nó lắm. Tôi không muốn con trai mình bỏ nhà về thành phố tìm kiếm một điều vô vọng. Tôi không muốn chứng kiến con mình thất thểu trở về. Cô hiểu tôi nói gì rồi đó. 

Tôi cẩn thận lựa lời:

- Ông nghĩ xa xôi quá. Bọn trẻ bây giờ gặp gỡ trò chuyện bạn bè là bình thường mà.

- Đó là ở thành phố. Nơi đông đúc nhộn nhịp đó có nhiều điều giúp người ta quên nhanh, còn ở chốn này, quanh năm chỉ có tiếng sóng vỗ khiến con người ta dễ mơ tưởng viển vông lắm. 

Đôi mắt người đàn ông tối sầm, ông lại ngửa cổ phả một hơi dài rồi quay lưng bỏ đi.

Nguyên Hương