Menu

Những chậu hoa trong chung cư cũ

06:00 21/01/2019

pno
“Mình có khách hả em?”. Tôi gật đầu. Anh hỏi tiếp: “Ai vậy?”. “Mùa xuân”.

Anh đậu đại học thành phố, tôi học ở quê. Tôi biết thành phố qua những lá thư của anh. Thời sinh viên anh hay kể về ký túc xá, cơm bình dân và những chương trình ca nhạc miễn phí dành cho sinh viên. Tốt nghiệp đi làm, thư anh kể về những công ty nằm trong tòa cao ốc suốt ngày phải bật máy lạnh, ra vô quẹt thẻ ai đi làm giờ nào đều rành mạch chứ không có chuyện tranh thủ đi muộn về sớm. Ba năm, anh kể về sáu công ty. Phải nhảy việc liên tục, nơi này lương bèo bọt, nơi kia không thích hợp với chuyên môn, nơi nọ mâu thuẫn với sếp…

Rồi thì anh cũng ổn định để cưới vợ. Tôi theo chồng về làm dâu thành phố.

Nhung chau hoa trong chung cu cu
Ảnh minh họa

Cứ tưởng thành phố đâu đâu cũng sang chảnh, là nơi chốn của những nhà hàng khách sạn mà tầng cao luôn khiến người ngắm nhìn phải mỏi cổ và đường phố là nơi gõ gót giày của du khách đến từ muôn phương; là nơi dành cho những siêu thị xa hoa hào nhoáng… Vậy nên tôi hơi hụt hẫng khi nhìn thấy chung cư cũ kỹ, trên các tầng đều có áo quần phơi phóng cùng với những chậu kiểng lô nhô.

Điều đáng nói là căn hộ hai lăm mét vuông của chúng tôi ở tầng năm, và không thang máy. Những ngày đầu tiên tôi vừa leo cầu thang vừa thở phì phò, chồng cười. Tôi đợi anh an ủi nhưng không, anh tỉnh bơ: “Chỗ trọ này nuốt mất nửa tháng lương của anh đó. Em ở quen rồi sẽ biết”.

Tôi không cần mất nhiều thời gian để nhận biết. Thành phố sợ nhất là kẹt xe, căn hộ này cách công ty chồng tôi chỉ hơn một cây số và cách chỗ làm mà anh đang nộp hồ sơ của tôi chỉ khoảng năm trăm mét. Và sau hai cơn mưa khắp nơi ngập lụt mà chúng tôi đi làm về chỉ bị ướt giày thì khi leo cầu thang tôi không còn cố ý thở phì phò ngầm ý đòi anh đổi chỗ trọ khác nữa. 

Nhưng mà tôi vẫn so sánh. Hai lăm mét vuông ở quê tôi chỉ là gian bếp, còn ở đây là nguyên căn hộ. Bữa cơm ngày thường nấu qua loa thì không nói gì, cuối tuần bày ra món nướng, món chiên thì mùi bám khắp nơi. Phải mở cửa cho thoáng thì đụng ngay cửa căn hộ đối diện. Ai nói thành phố nhà nào biết nhà nấy nhưng ở chỗ tôi thì rõ ràng là người ta biết rõ hàng xóm cuối tuần ăn món gì, vì cái sự không thể không mở cửa khi nấu nướng mà hành lang chỉ rộng một mét hai và khoảng cách này còn bị lấn chiếm bởi những kệ giày dép và mấy chiếc xe đạp trẻ con.

Nhung chau hoa trong chung cu cu
Ảnh minh họa

Chỉ khi nấu nướng thôi, còn lại là đóng kín vì diện tích nhỏ hẹp nên đồ đạc mọi thứ bày hết cả ra, mà cuộc sống vợ chồng chẳng ai muốn bị nhìn ngó tận ngóc ngách. So sánh, so sánh và so sánh, có phải đó là nguồn cơn của nỗi nhớ nhà? Gió quê nhà mát rượi trong lành, nơi này quá nhiều xe cộ nên gió hăng hăng mùi xăng và bụi bặm. Nước uống ở quê dịu ngọt, nước uống ở đây thoang thoảng mùi thuốc khử trùng. Quê nhà cây cối sum suê cành nhánh tha hồ cho chim chóc làm tổ, nơi này nhìn mấy con chim nhỏ đậu trên sợi dây điện mà thương. Chúng mất bao lâu để thích nghi với sợi dây mỏng manh đong đưa giữa trời, lại còn hót líu lo nữa chứ? Tôi cần bao lâu để có thể yêu được nơi chốn này?

Những ngày cuối năm, trong tâm trạng đợi đến ngày nghỉ là vợ chồng lên xe về quê ngay nên tôi chẳng chuẩn bị và cũng không sửa soạn gì. Một hôm đi làm về, leo cầu thang như thường lệ bỗng thấy khang khác. À, có vài kệ giày dép đã được dọn đi nhường chỗ cho hoa. Và những ngày sau thì hầu như các kệ giày dép và xe đạp đều biến mất. Toàn hoa và hoa.

Làm đẹp đón năm mới mà vì ngại chậu hoa nhà mình choán chỗ hành lang vốn đã hẹp nên những chậu hoa kích cỡ nho nhỏ như nhau nhưng cũng đủ khiến mắt người xốn xang. Cánh cửa đối diện căn hộ của tôi dù cái ổ khóa và tờ giấy dán ghi chỉ số nước báo hiệu chủ nhân đã về quê nhưng cũng có một chậu hoa cúc, có lẽ họ nhờ ai đó mua về chưng giùm chăng? Chậu cúc cũng nho nhỏ thôi, đầy ý tứ, như chừa lại khoảng không gian cho phần của tôi. Không cố tình mà bỗng mắt tôi nhìn vào tận trong nhà hàng xóm, cũng vì cửa đang mở toang, tôi thấy có một chậu mai be bé đặt ở bệ cửa sổ, vài đóa vàng rung rinh cùng tấm thiệp đỏ. Rực rỡ và ấm áp. Mấy đứa nhỏ đang xúm xít bên cái mâm bay mùi ngòn ngọt, có lẽ là mứt dừa mẹ vừa rim xong. Ti vi vang vang tiếng hát một khúc ca xuân.

Nhung chau hoa trong chung cu cu
Ảnh minh họa

Tôi đi vào căn hộ của mình, bốn bức tường lặng lẽ và mọi thứ đều lặng lẽ như thường ngày là vậy. Nhưng lòng tôi chợt xáo động. Tôi nhận ra mình vô tình quá. Tôi muốn được yêu mà chính tôi không chăm sóc vun xới cho tình yêu. Nơi chốn này đã chứng kiến bao vui buồn của vợ chồng tôi, bao giận hờn và bao thương nhớ mà tôi vẫn khăng khăng so sánh chê bai... Tôi đã đối xử với nơi chốn này như thể nó chỉ là bốn bức tường thôi.

Hình như tôi đã sai rồi. 

May mà tôi nhận ra kịp. Nhờ hoa nhắc nhở.

Chồng tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy cây mãn đình hồng ngay trước cửa, và anh nhướng mắt khi thấy chậu hoa lồng đèn trên bệ và bộ ly thủy tinh trong veo.
“Mình có khách hả em?”.
Tôi gật đầu. Anh hỏi tiếp:
“Ai vậy?”.
“Mùa xuân”.

Anh nhướng mắt kinh ngạc như không ngờ tôi lãng mạn quá. Rồi thì chúng tôi ôm nhau cười vang.

Và tôi đã thấy nhớ rồi đây. Ngồi trên chuyến xe về quê, tôi nhớ mấy chú chim đậu trên dây điện giăng ngang đường phố và nhớ mình từng tự hỏi vì sao chúng có thể hót líu lo…

 Nguyên Hương