Menu

Mẹ vợ đi cưới vợ nhỏ cho con rể

16:58 14/05/2018

pno
Chị năm nay 46 tuổi, lấy chồng lâu lắm rồi mà không có con. Đùng một cái chính mẹ chị đi hỏi cưới vợ khác cho chồng chị khiến chị không kịp trở tay...

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Em có một người chị, năm nay 46 tuổi, lấy chồng lâu lắm rồi mà không có con. Vợ chồng chị làm nông, ở quê. Chị chỉ là nội trợ, nên hồi đầu chậm có con cũng không biết đường chạy chữa. Hai năm gần đây, vợ chồng chị dành dụm được ít tiền, lên thành phố khám, bác sĩ kết luận là chị không thể sinh con. Anh rể em là con trai độc đinh, nên chuyện anh chị không có con là rất nặng nề. Em thì đã vô thành phố lập nghiệp. Vợ chồng em cũng chỉ làm công nhân, không giúp được cho chị.

Me vo di cuoi vo nho cho con re
Ảnh minh họa

Mới rồi, chị đột ngột vô nhà em, ở lại. Nói chuyện mới hay chồng chị có vợ nhỏ. Cô này cũng là người trong làng, ế chồng, nay đã về ở nhà anh chị. Mà thật lạ: mẹ em chính là người đi hỏi cưới vợ nhỏ cho con rể. Vì là mẹ em đi hỏi, chị em đành phải chịu. Em không hiểu vì sao mẹ em lại làm vậy. Bây giờ chị em không nghề nghiệp, em không biết có cưu mang nổi không; mà nếu chị về quê, cũng không biết có sống nổi cảnh chồng chung.

Lê Thị Sửu (Bình Dương)

Em Sửu mến,

Nói gì đi nữa trước mắt chị em chỉ có hai con đường: hoặc về quê hoặc ở lại thành phố. Ta không thể thay đổi việc đã xảy ra, cũng không thể chỉ ngồi lên án quan niệm và cách hành xử của những người ở quê, dù có là ruột thịt.

Nếu về quê, tức là chị em vẫn nặng tình với chồng cũ. Thư em không nói tình cảm vợ chồng của họ thế nào, nhưng trong tình trạng này, càng nặng tình, càng đau đớn. Việc về quê chỉ thúc đẩy mọi người trong gia đình họ đi đến quyết định rõ ràng. Chuyện vợ lớn vợ nhỏ là bất hợp pháp, vi phạm Luật Hôn nhân và Gia đình. Chồng chị ấy muốn cưới vợ mới, phải ly hôn xong với vợ cũ. Ai là người đi hỏi vợ không quan trọng, trước pháp luật, chị em vẫn là vợ chính thức, có quyền và được pháp luật bảo vệ. Chuyện này phải do chính chị em quyết định.

Nếu ở lại thành phố, chị em phải bắt đầu làm việc kiếm sống, có thể từ những công việc đơn giản, rồi học nghề và tìm việc ổn định hơn. Em xem có thể bàn với chị tìm việc, để chị ở chung nhà với em. Trong một năm hoặc hơn, khi chị có việc, có thu nhập, sẽ tính tiếp. Đằng nào thì cũng chỉ có mình em là người thân của chị ở thành phố. Cơ ngơi của chị ở quê cũng không hẳn là đã buông tay hoàn toàn. Chị em vẫn là người vợ hợp pháp, có một nửa quyền sở hữu với tài sản của mình.

Em hãy cùng chị ấy xem lại tất cả các loại giấy tờ. Có khi ta chọn ở lại thành phố, nhưng phải lộn lại quê một vòng để lấy đủ giấy tờ, xác định tài sản, nhà cửa rõ ràng trước khi đi. Coi như việc ở lại thành phố là cơ hội tự giải phóng mình khỏi cuộc hôn nhân cũ. Mai kia, khi bình tĩnh hơn, nếu thực sự muốn chia tay, mình sẽ làm thủ tục ly hôn, chia tài sản, tự mình lập nghiệp. Chúc em bình tĩnh, sáng suốt giúp chị em vượt qua khúc ngoặt khó khăn này.

Hạnh Dung

Thư cho Hạnh Dung, quý vị gởi về:
hanhdung@baophunu.org.vn