Menu

'Giận thì giận vẫn phải ngủ chung giường'

16:48 21/12/2017

pno
Ngày bố tôi tỏ tình, mẹ nói, nếu mẹ làm vợ bố thì sau này dù có giận nhau, cãi nhau đến mấy vẫn phải ngủ chung giường. Bố tôi thở phào: 'Trời, anh còn tưởng gì, cái này dễ ợt'.

Nhiều người cứ thắc mắc rằng tại sao các cụ ngày xưa giỏi thế, sống với nhau cả mấy chục năm trời, chăm lo cho cả chục người con, kinh tế khó khăn nhưng tỉ lệ ly hôn lại rất ít. Phải chăng giờ giới trẻ sướng quá hóa ly hôn nhiều?

Mẹ tôi kể rằng một phần vì thời buổi khó khăn mà sự gắn bó trở nên mật thiết hơn. Nhưng một phần khác là do bí quyết duy trì hôn nhân. Điều này thì thời nào cũng phải có. Cái chén cái muỗng còn chạm nhau, huống gì vợ chồng. Vì thế, chạm nhau cũng đừng chạm cho bể, chỉ chạm vừa đủ, để thấu hiểu nhau, để hôn nhân có nhiều cung bậc mà thôi.

'Gian thi gian van phai ngu chung giuong'
Nhờ quy định ngủ chung giường mà bố mẹ đi qua rất nhiều lần cãi vã - Ảnh minh họa

Ngày bố tôi tỏ tình, mẹ ra một quy định, nếu mẹ làm vợ bố thì sau này dù có giận nhau đến mấy, cãi nhau vì chuyện gì thì buổi tối hai vợ chồng cũng phải ngủ chung giường. Bố tôi thở phào: “Trời, anh còn tưởng gì, cái này dễ ợt”.

Hóa ra tưởng dễ mà không dễ. Lúc tức lên, bố tôi mặt đỏ gay, chỉ muốn ra ngoài đi làm chén rượu với chúng bạn. Tức như thế, đang cáu như thế thì ngủ với nhau thế nào được? Nhưng vì lỡ hứa với mẹ, nên ông lại lò mò chui vào, quay lưng về phía mẹ. Thế mà bao nhiêu trận cãi nhau như thế, tôi chỉ thấy lạ một điều là sáng ra họ đã lại làm hòa, anh anh – em em ngọt xớt. Tưởng chừng như trận cãi nhau hôm qua chỉ là gió thoảng.

Đã rất nhiều lần cáu lên, bố tôi muốn tránh xa khỏi cái giường ngủ ấy. Nhưng vì hứa nên ông phải chịu, thậm chí có lần cả hai vợ chồng vào giường rồi nhưng vẫn cãi nhau tóe khói. Họ cãi nhau chán thì giận nhau nên giành chăn, giành gối. Lúc giành thì cam go, quyết liệt lắm, nhưng nửa đêm trời trở lạnh, bố lại choàng chăn qua, đắp cho mẹ. Rồi lúc ấy ông lại thấy mắt mẹ ướt ướt, còn sụt sùi, ông lại thương, lại ôm vào lòng, thỏ thẻ lời xin lỗi. Mẹ lại dụi đầu vào ngực ông, kể lể, ấm ức, thế là lại làm lành.

'Gian thi gian van phai ngu chung giuong'
Thế mà bao nhiêu trận cãi nhau, sáng ra họ đã lại làm hòa - Ảnh minh họa

Nhờ cái cam kết, điều kiện mà mẹ đặt ra khi cưới bố nên chúng tôi có cả một gia đình đầm ấm, yêu thương. Cho dù là cãi nhau đến mấy, nhưng cũng là cãi nhau trong nhà, trên giường. Có thế thấy được cảm xúc của nhau, còn chịu nói với nhau, hơn là im lặng, lảng tránh.

Còn bây giờ, rất nhiều cặp vợ chồng cãi nhau vài ba câu đã kéo vali về nội, về ngoại. Chiếc giường chỏng chơ, có vợ thì không có chồng, mà có chồng thì thiếu bóng vợ. Giận nhau là đi bù khú với bạn bè, kể lể, khóc lóc. Giận nhau là đăng Facebook, nói bóng nói gió chứ chẳng chịu nói cho nhau nghe. Nếu họ chỉ cần ngủ cùng nhau thôi thì dù cãi nhau cũng vẫn da liền da, gối kề gối, chăn chung chăn. Cỡ nào cũng sẽ thương quá, giận quá mà quay qua ôm nhau một cái, cắn nhau một cái cho... bớt nói lại. Vợ chồng thấu hiểu nhau như thế, chịu cãi nhau trên giường như thế thì khó lòng xa cách được.

'Gian thi gian van phai ngu chung giuong'
Cho dù là cãi nhau đến mấy, nhưng cũng là cãi nhau trong nhà, trên giường - Ảnh minh họa

Sau này mẹ mới giải thích rằng mẹ bắt bố hứa như thế là để hai vợ chồng có cam kết chung. Nhiều khi tờ giấy kết hôn còn không quan trọng bằng những cam kết này. Đặt ra một giới hạn cho cả hai vợ chồng để biết rằng dù có gây gổ, xích mích như thế nào thì cũng có một sợi dây ràng buộc hai người, để hai người còn có cơ hội mà nói cho nhau nghe, mà làm lành với nhau.

Nếu mẹ giận bố mà về ngoại thì tự nhiên khoảng cách nó làm cho hai người không thể giao tiếp, nó làm ảnh hưởng tới ông bà, người thân. Rồi nếu mà bố giận mẹ, đi ra ngoài, chẳng còn ngủ chung giường thì tất sẽ phải đi tìm một cái giường khác để ngủ. Lúc tức giận, chuyện gì họ cũng dám làm, đàn ông đi nhậu say thì dễ bị cám dỗ. Từ đó gia đình tan vỡ lúc nào không hay. Đằng này còn ngủ chung là còn biết mình còn bên nhau, mình còn ngay đây, muốn nói thì quay qua nói, muốn giận thì quay qua giận. Hôn nhân có ấm êm hay không chính là nhờ chiếc giường trong những lần cãi vã như thế.

Sau rất nhiều năm chung sống, bố tôi nhận ra rằng mẹ thật cao tay khi bắt bố hứa ngày cầu hôn như vậy. Ông cứ ngỡ là việc ngủ chung giường chẳng có gì khó nhọc, người ta hứa vá trời lấp bể còn được. Hóa ra sau này ông mới biết, đó là việc khó khăn vô cùng mỗi lúc nóng giận. Cuộc hôn nhân của cả hai vợ chồng đã đi qua gần 40 năm ấm êm, bình lặng giữa những lần sóng gió đó. Họ vẫn nằm cạnh nhau dù cho có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa.  

Vũ  Phương