Menu

Đàn bà góa có nên lấy trai tân?

13:00 28/01/2018

pno
Người ta chưa vợ, mình một đời chồng, liệu có thiệt thòi cho họ quá không? Thế nhưng đàn đà dù mạnh mẽ hay cố tỏ ra như thế, cũng cần lắm một bờ vai được được an ủi vỗ về.

Nhìn lên bàn thờ chồng, lòng Hương rối bời như nhang khói. “Dừng lại hay bước tiếp” khi cô lấy chồng lúc 18 tuổi và chịu cảnh góa bụa lúc 22. Cứ ngỡ rằng trái tim đã ngủ yên, vậy mà giờ đây đang loạn nhịp trước một người đàn ông khác. Nhưng liệu rồi “đàn bà goá có được lấy trai tân” có khiến cô khổ sở?

Dan ba goa co nen lay trai tan?
 

Cảnh góa bụa khi còn rất trẻ khiến Hương tự ti với chính bản thân mình. Ít tiếp xúc với người lạ, trốn tránh những ngày họp lớp, niềm vui duy nhất của cô là sáng trưa, chiều tối ở nhà cùng con. Dù đã 4 năm sau khi chồng qua đời đột ngột vì tai nạn giao thông, nhưng ngày hai bữa đều đặn, Hương vẫn để chén của anh như để cùng ăn với mẹ con cô. Trong tâm trí Hương, anh ấy vẫn đang ở rất gần, hiện hữu cùng cô trong phòng bếp, khi cô đứng nấu ăn, cùng cô lên sân thượng phơi áo quần. Con ốm đau hay chơi đùa, Hương vẫn thường độc thoại như nói chuyện cùng anh. Vì vậy, “ba con ở trong không khí” là điều mà cô vẫn kể cho con nghe hàng ngày. Và nghiễm nhiên, con gái cô mặc định: ba con còn sống.

Thấy con vui nhưng đêm đến lòng Hương lại héo mòn. Cô đang vui niềm vui giả tạo, cô đang cố đánh tráo khái niệm với con về sự sống – chết, hiện – tồn. Nó còn nhỏ, chưa hiểu hết thế nào là mất mát, lẻ loi và những khao khát kìm nén của đàn bà. Nó chưa hiểu hết được rằng, trong con mắt của người đời, “đàn bà góa” chòng chành như nón không quai. Người ta thương cảm đấy, nhưng cũng dè chừng và xoi mói.

Điều không thể bỗng nhiên có thể, ấy là khi công ty cô gặp mặt khách hàng để tri ân. Vì có chất giọng hay, nên Hương là giọng ca vàng để bất cứ sự kiện nào cô cũng phải góp mặt, dù thể loại cô chọn bây giờ là những bản nhạc phảng phất buồn. Hôm ấy cũng vậy, sau khi hát xong bài “Tình nhớ” của Trịnh Công Sơn với những tràng vỗ tay không ngớt, cô nhận được bó hoa hồng trắng từ một người đàn ông lạ. Tưởng chẳng có gì bất ngờ khi tối về, con gái cô làm rơi tấm thiệp trong bó hoa với lời nhắn “xin lỗi cô, cho tôi một cái hẹn được không?”.

Dan ba goa co nen lay trai tan?
Ảnh minh họa

Tán tỉnh ve vãn là điều mà Hương chẳng có gì xa lạ. Khi chồng cô chưa xanh cỏ thì lão hàng xóm đã léng phéng tới lui. Đồng nghiệp cũng đã bao nhiêu lần khi rủ cô đi uống cà phê để thừa cơ mai mối. Dửng dưng, lạnh lùng là thái độ của Hương với bất cứ hạng đàn ông nào (dù chưa vợ, bỏ vợ, chết vợ) khi tiếp cận cô. Muốn giữ tiết hạnh cùng chồng hay không muốn làm con khổ, hay tự vệ để không trở thành trò đùa trong mắt thiên hạ… là những suy nghĩ chiếm lấy tâm can Hương. Khi sự trống vắng đã thành quen, Hương thấy hai mẹ con như thế này vẫn ổn. Vì thế mà cái hẹn trong tấm thiệp kia dường như chẳng làm cô chú ý, để đến nỗi người tặng hoa là ai, bó hoa kia héo hay tươi cô cũng không biết nữa.

Nhưng rồi, vị khách hàng thường xuyên lui tới cơ quan, cô sẽ chẳng nhận ra nếu như không có những bông hồng trắng đi kèm. “Thì ra, chủ nhân của nó là đây”, Hương tự nhủ thầm nhưng cô cũng chỉ để đó – trong lọ hoa thủy tinh của phòng và chẳng nghĩ gì hơn. Nhưng tụi bạn cô không thế, chúng bắt đầu điều tra và đọc vanh vách thông tin về khách hàng đặc biệt: tên Nam, ba mươi sáu tuổi, du học nước ngoài về, độc thân, hiện đang là CEO một công ty truyền thông…  Thầm cảm ơn bạn bè nhưng cô chỉ muốn hai chữ “bình yên”.

Dan ba goa co nen lay trai tan?

Ấy thế mà, lý trí và con tim dường như chẳng thể hòa hợp khi Nam chủ động tiếp cận mẹ con Hương. Mọi thứ đều trong chừng mực và “vành đai an toàn” nhưng cô không thể ngờ con gái mình lại kết người kia đến thế. Con bé tự nhiên như thể họ đã quen biết nhau từ trước, nó hồn nhiên kể cho “chú Nam” chuyện ở lớp hát bài nào, bạn nào hư … và cả chuyện "đêm qqua mẹ Hương bị sốt”. Bắt gặp ánh mắt thảng thốt và đượm buồn của Nam, Hương bỗng nhiên bối rối, cô cuống quýt dẫn con bé về nhà.

"Người ta chưa vợ, mình một đời chồng, có thiệt thòi cho họ quá không?”, Hương tự vấn mình. Liệu anh ấy có thương mẹ con cô thật lòng như hiện tại hay chỉ một thời gian? Liệu ba mẹ người ta có chấp nhận một cô dâu đã từng một lần đò? Liệu rồi có cảnh “con cô và con chúng ta”? Và còn nhiều, rất nhiều mơ hồ mà cô không thể gọi tên, duy nhất có một điều mà Hương nhận rõ: cô đang nghĩ về Nam và thấy nhớ anh!

Cứ tưởng rằng, phớt lơ đàn ông để cuộc đời bớt nặng nhưng những lúc ốm đau, mưa bão, Hương thấm thía vô cùng giá trị của người trụ cột gia đình. Đàn bà có mạnh mẽ hay cố tỏ ra như thế thì cũng rất yếu mềm và cần che chở. Trói chặt cảm xúc hay để cho bản năng thắng thế khi cô còn rất trẻ và con cô thèm có một gia đình. Nhưng phía trước là gì, có ai mách bảo giùm cô? 

                                                                Quỳnh Lâm