Menu

Chồng hồn nhiên

06:30 19/04/2018

pno
Hồn nhiên thế, nên khi chị đưa hai con lên lầu đi ngủ, anh vẫn lảng vảng dưới nhà chuyện vãn với bạn vợ. Chị không ghen, cũng chẳng thấy lo lắng. Nhưng giá như anh dành chút tỉ mỉ ấy cho vợ con thì hay quá.

Anh đi làm về, dừng xe trước cửa, bấm còi tin tin, thái độ rất vui vẻ. Rồi vừa dắt xe vào anh vừa hỏi to, hôm nay ở nhà có ổn không em, ăn được chứ. Chưa kịp mừng vì thấy chồng bữa nay quan tâm, thì câu tiếp theo khiến chị chưng hửng: “Nó có đạp nhiều không em?”.

Chong hon nhien
Ảnh minh họa

Tức là những lời ân cần vừa rồi không phải dành cho vợ, mà là hỏi thăm… cô bạn gái của vợ đang ở nhờ vài ngày chờ khám thai. Cái bụng bầu chưa được bảy tháng của cô ấy có phần bất an, dọa sinh non, bác sĩ dặn phải chú ý ăn uống, đi lại. Bạn không có người thân ở thành phố này, nên xin ở tạm ít hôm nhà vợ chồng chị, cho tiện tới lui bệnh viện. Chị đồng ý, biết là chồng mình cũng chẳng có vấn đề gì khi tỏ ra nhiệt tình chu đáo với bạn. Tính anh nào giờ vẫn vậy - hiếu khách, xởi lởi. Bà con, bạn bè ai cũng khen chị tốt số mới “vớ” được ông chồng tốt bụng, lành tính. Chỉ riêng chị biết, với vợ con thì anh chẳng được thế.

Mấy hôm rồi, chị cũng nghỉ phép, ở nhà vì mệt. Những cơn ho dai dẳng về đêm khiến sáng dậy chị như kiệt sức. Chồng chưa từng hỏi xem vợ bị thế nào, đã thuốc thang gì chưa, chứ đừng mơ tới những thứ xa xỉ hơn như ly nước ấm hay cái khăn giấy khi chị khó thở, ho tới chảy nước mắt ròng ròng.

Hồn nhiên thế, nên khi chị đã đưa hai con lên lầu đi ngủ, anh vẫn lảng vảng dưới nhà chuyện vãn với bạn vợ. Chị không ghen, cũng chẳng thấy cần phải lo lắng. Tính anh không hề lăng nhăng, bạn chị lại là mẫu phụ nữ thuần hậu, chẳng bao giờ nhìn ngó đến ai ngoài chồng cô ấy. Chị cũng đâu chủ quan tới mức để lửa gần rơm, nhưng lòng chị vẫn buồn. Giá như anh dành chút tỉ mỉ ấy cho vợ con thì hay quá.

Rồi thì anh cũng mở cửa phòng ngủ, vô tư nằm bên cạnh vợ và đòi hỏi. Chị cáu, bảo mệt, không có hứng thú. Thâm tâm chị còn muốn nói rằng, anh tệ quá, bao nhiêu ngọt ngào trao đi đâu hết, rồi quay sang này nọ với tôi, coi tôi là thứ gì hả. Nhưng chị cố dằn lại. Nhà đang có khách, chị không muốn ồn ào. Mà, nếu có trách, chắc gì chồng chị nhận ra sự vô tâm đến vô duyên của anh.

Chong hon nhien
Ảnh minh họa

Kết hôn với một người đàn ông xuất thân tỉnh lẻ, chị cứ nghĩ cuộc đời thế là yên phận. Nào ngờ, cuộc sống cứ tiến mãi về phía trước, mà chồng chị thì hơn 10 năm qua hầu như chẳng thay đổi gì. Anh vẫn giữ nếp quê, từ ăn nói cho tới sinh hoạt hằng ngày đều thô vụng và cục mịch. Chị dần ngại ngần, thấy khoảng cách giữa vợ chồng cứ ngày một xa thêm, ngay cả trò chuyện với nhau cũng khó. Mấy đứa em chị có lần nửa đùa nửa thật rằng, chồng bà có chút rượu bia vào thì “cà nhây” quá, đã xấu còn được cái… vô duyên.

Kể ra, chồng chị cũng có nhiều ưu điểm: không gia trưởng, ki bo hay lười biếng; nhưng anh sống hời hợt, vô ý tứ. Xấu chàng hổ thiếp, chị đâm e dè mỗi lần cùng chồng xuất hiện ở đâu đó, cứ như thể đang gánh thêm một đứa con trai lớn, phải chịu trách nhiệm với thiên hạ vậy. Nghĩ mà buồn. 

Gia Khánh