Menu

Giá trị ngôi nhà ở thời điểm chúng tôi ly hôn là 2,5 tỷ, số tiền không nhỏ với tôi. Nhưng tôi quyết định để lại ngôi nhà ấy cho em và con, vì tôi muốn con mình được sống trong điều kiện quen thuộc, thoải mái nhất.

Ai chẳng có quá khứ thơ dại, ngày ấy yêu tưởng chết đi sống lại, nhưng vài năm vợ chồng tình ấy thành nhạt nhách. Cả anh và chị đều lơ đãng bỏ rơi cái cây tình yêu, để rồi nó vươn cành sang nhà khác.

Sáng nay, như bao buổi sáng từ ngày không còn được anh đánh thức bằng những tin nhắn yêu thương, em tự nhủ không thể dựa dẫm vào ai, phải tự bước đi bằng nội lực của bản thân.

Cuộc đời ngắn lắm và cũng vô thường lắm, nên chúng ta hãy cứ yêu thương nhau, cứ dành cho nhau những cái ôm thật chặt.

Mẹ tôi năm ấy 34, bố 35. Cô gái trẻ kia tìm gặp mẹ tôi, khóc nức nở vì tuyệt vọng. Hoảng loạn mà không thể chia sẻ với ai, cô ấy tìm đến chính vợ của người tình để xin giúp đỡ...

Ly hôn 10 năm rồi, anh đã có gia đình riêng nhưng sao khi nghe “người ta” bệnh, tôi lại nhiều chới với.

Tôi cứ tưởng anh đi đổi gió xa xôi nên ra sức cấm cản. Mỗi lần chồng tính đi đâu là tôi lại nằng nặc đòi anh về. Đâu có ngờ, nơi anh được chăm sóc, chiều chuộng hóa ra lại ở sát vách tôi như thế.

Đàn ông mà, đi trăm phương rồi cuối cùng cũng chỉ về nhà thôi, anh tặc lưỡi nghĩ vậy... Đức chỉ không ngờ rằng cái anh cho rằng thoáng qua ấy, lại khiến anh khó dứt ra đến thế?
Trang 7 trong 70