Menu

Anh đã hết lòng vì ba mẹ, vì gia đình nhỏ của em trai như thế, có lẽ nào tôi là một thành viên trong đó lại không cố gắng hơn?

Tôi đang cắm cúi pha trà, nghe lời khấn mà rớt nước mắt. Cái tình cảm của những người già, suốt một đời gắn bó cùng nhau, nay bỗng thiếu đi một nửa, chắc chắn chông chênh, chới với vô cùng.

Anh đã biết sai, biết trân trọng gia đình, biết thành thật với chị và biết kiên trì hàn gắn trong bao nhiêu lâu nay. Vậy thì hà cớ gì chị lại cứ mãi đẩy người mình yêu đi xa hơn?

Tôi cảm động đến lặng người. Món quà đầu xuân của ba chồng, còn hơn giá trị là tấm vé thông thường. Nó là món quà của ân tình, thương yêu. Tết này tôi đã được về với mẹ...

Nếu không thì nhớ lì xì cho mình thật nhiều sức khỏe, thuận lợi và lạc quan để mình tận hưởng sự độc thân vui vẻ của mình cho đến khi nào anh người yêu đạt tiêu chuẩn của mình xuất hiện nhé!

“Ăn tết một mình là ăn thế nào?”, em nàng cắc cớ. “Thì là có bao nhiêu món ngon ngày tết, chị mày sẽ ăn hết, một mình”, nàng đáp lại tỉnh queo. Cả nhà lắc đầu.

Chúng tôi kinh doanh quán café nhỏ, dịp tết thường rất bận rộn nên khó về ngoại sớm. Những năm đầu, tôi buồn và khóc rất nhiều mỗi lần tết đến, thậm chí còn… giận lây sang chồng dù anh chẳng có lỗi gì.

Bộ sofa từng rất đẹp nhưng thời gian và sự không gìn giữ đã khiến nó trầy xước, làm mới bao nhiêu lần cũng không xong. Có những thứ cũ đến mức không thể sửa chữa, chỉ có thể bỏ đi để bắt đầu lại.

Thật nhục nhã và đắng cay khi em là kẻ thứ ba trong mối quan hệ này. Em từng nghĩ mình sẽ ra sức giành giật lấy anh, sẽ không bao giờ buông bỏ anh. Nhưng khoảnh khắc ấy, em đã muốn anh về với chị.
Trang 3 trong 77