Menu

Đã nắm tay cùng làm lại, sao anh không tập quên đi người cũ, nếu khó quên thì có thể chọn cách im lặng, việc gì cứ phải cứa vào lòng người đến sau những nhát cắt đau lòng?

Hơn tuổi chồng đâu phải là oan nghiệp, đâu phải là tội lỗi lớn lao mà tôi phải chịu từng ấy năm trời?

Chị xách túi đi như chạy. Tiếc công đã chăm chút váy áo, son phấn đến kĩ càng. Tiếc từng cảm xúc đợi chờ khi hẹn hò ngày anh trở lại. Tiếc cho những yếu đuối đến mụ mị ngày bị bỏ rơi…

Có người nghĩ hẳn là tôi lấy chồng giàu lắm, hẳn là tôi tham phú phụ bần... đủ các kiểu suy diễn và tôi không có nhu cầu thanh minh. Cuộc đời tôi, tôi chịu trách nhiệm làm sao tôi lại phải trình bày với người khác

Tôi dường như quên hẳn những bữa cơm chiều nóng hổi bà nấu sẵn chờ các con về ăn dù cả ngày phải đánh vật với cháu, những buổi sáng bà dậy sớm lau dọn nhà cửa sạch sẽ cho cháu bò... Bất giác tôi thấy hổ thẹn.

Chị đã rất ổn từ bao lâu nay thì xin đừng vì thèm một bờ vai mà cưới cả một con người. Bởi đời này chưa chắc ai nhờ ai...

Dần dần, tôi nghiệm ra mình nên mặc kệ, trong thâm tâm, tôi cho rằng hẳn kiếp trước mình đã làm điều gì đó không tốt...

Tôi thấy thật vô lý khi các bà vợ cứ có bầu sinh nở lại bỏ chồng về quê rồi bắt chồng phải thủy chung thương yêu. Đàn ông cũng cần tình cảm và luôn muốn ở bên vợ...
Trang 2 trong 70