Menu

Ai cũng có đời sống của riêng mình, chồng tôi còn công việc, hai con tôi còn gia đình riêng của chúng. Tôi đã viết đơn ly hôn, để giải phóng sớm cho chồng còn có cơ hội khác.

'Cuộc đời thất bại khi lấy phải người chồng ham nhậu như anh', so với những thói tật khác của tứ đổ tường, tôi đâu phải ở mức quá đáng, mà vợ cứ kêu rêu mãi vậy?

“Mẹ đã lục lọi phòng con. Mẹ đã vi phạm quyền tự do của con. Mẹ không được làm vậy nữa, nếu không con sẽ khóa cửa phòng". Đó là những gì con gái 16 tuổi đã viết gởi lại cho tôi sáng nay.

Em chưa bao giờ có một ngày yên vui, hạnh phúc từ sau cuộc ly hôn. Tối nào em cũng dằn vặt, suy nghĩ về tương lai mà không thấy có lối thoát nào cho mình...

Chồng xưa giờ hời hợt nay bỗng quan tâm, ân cần, đi làm hay mang thứ nọ thứ kia về... có đáng nghi không?

Em có bầu đã mệt mỏi, giờ còn mệt mỏi nhiều hơn. Em muốn đi phá thai để bớt áp lực và gánh nặng. Suốt ngày em tìm cớ để ra khỏi nhà...

Em phản ứng gay gắt, vì tôi đã nói chuyện như thể thế giới này chỉ có đàn ông và đàn bà. Em hỏi, với những người không muốn xếp vào hai khung ấy, tôi sẽ xếp họ ở đâu?

Em năm nay 41 tuổi, chưa lập gia đình, nói thẳng ra là em ế trọn đời rồi. Em vốn đã xấu, mặt còn già hơn tuổi nữa, ai cũng kêu em chắc… ngoài 50.

Buông bỏ bớt để thấy trời đất thênh thang, tự mang đến niềm vui, sự an yên cho bản thân mình em nhé. Em cứ đi để lúc nào nhìn lại, thấy rằng ta đang hiện hữu giữa trần gian.

Thời buổi nào rồi mà anh vẫn ý kiến này nọ từ đầu tóc cho tới màu sơn móng chân của vợ? Em gắng nín nhịn, nhưng thấy ngột ngạt quá, chẳng biết tới khi nào thì em “bùng” nữa.

Vào lúc thập tử nhất sinh, tưởng mình không thể qua khỏi, chồng tôi đã nhờ gọi điện thoại báo tin cho một người phụ nữ. Chị ấy tới liền, không do dự.

Tôi năm nay vừa 40 tuổi, lấy chồng đã 16 năm. Chừng ấy thời gian chung sống, tôi ngày càng thấy ghê sợ chồng mình.
Trang 8 trong 37