Menu

Em tiếc tuổi thanh xuân đã uổng phí của mình, muốn nắm lấy cơ hội để được yêu một người xứng đáng hơn. Làm thế nào để dứt hẳn với chồng cũ, để người ta cũng không tiếc nuối cho em yên ổn với cuộc sống mới?

Chị năm nay 46 tuổi, lấy chồng lâu lắm rồi mà không có con. Đùng một cái chính mẹ chị đi hỏi cưới vợ khác cho chồng chị khiến chị không kịp trở tay...

Em đã lập gia đình, ở riêng. Thỉnh thoảng em về thăm, thấy má em rất sợ chị dâu, sợ một phép, sợ một cách vô lý...

Anh là con một, đã 35 tuổi, anh muốn cưới xong là có con ngay. Bệnh của cháu có thể sẽ ảnh hưởng đến chuyện sinh con nên lo lắm...

Có một ông chồng đã nói nhiều, mà còn nói rất lớn, như luôn muốn át tiếng người khác quả không chỉ là một cái mầm khó chịu.

Anh nói rằng đã đến lúc anh phải được tận hưởng cuộc sống, rằng anh không bao giờ bỏ tôi, chỉ vui chơi thôi; rằng tôi vẫn là hoàng hậu và hãy chấp nhận cho các cung phi, a hoàn ở vị trí của họ...

Bây giờ em mới thấy ông bà ta nói đúng - cưới vợ thì cưới liền tay, đêm dài lắm mộng.

Tụi nó nói em là “Cái thứ con gái gì gặp thằng nào cũng ôm”. Em vừa thấy tự ái, nhưng cũng thấy trong lời người ta nói có gì đó không sai...

Con trai tôi cũng là đứa ngoan, không cãi nhưng nó nói, ngặt cái con chỉ thích… đẹp thôi má ơi. Con gái mà không đẹp con không có tình cảm! Tôi cũng không biết tính sao, nói sao bây giờ.
Trang 5 trong 35