Menu

Chúng tôi biết bạn không cố tình, nhưng cái kiểu õng ẹo, nhõng nhẽo của bạn khiến khối chàng hiểu lầm. Có người khó chịu, cho rằng bạn lẳng lơ. Người thì thích, cũng chờn vờn lại.

Làm nũng một chút thì không sao, nhưng bắt người khác phải chịu trách nhiệm về sự mệt mỏi của mình thì khó lắm, mà chẳng giải quyết được gì.

Tôi tính đưa cha về ở với vợ chồng tôi cũng không được, vì nhà chật, không thể có phòng riêng cho ông. Mà chồng tôi cũng không đồng ý, với lý lẽ “nhà có bốn chị em…”.

Tuần trước, có một chị tới chỗ làm gặp em, kêu ra ngoài nói chuyện, chị bảo em đừng “thả thính” chồng chị, đừng phá hoại hạnh phúc gia đình người khác…

Ba cháu đi làm kiếm tiền. Má cháu chỉ nội trợ. Ông có rất nhiều bồ và gần như công khai mọi chuyện trên Facebook, đặc biệt là công khai với cháu...

Chồng tôi nghĩ là tôi đã giấu anh, vẫn còn tình cảm với người bạn trai cũ nên đặt tên con là tên đệm của H. Tôi giải thích cách nào chồng cũng không tin. Anh đòi ly hôn chỉ vì nhục nhã...

Người ta không thể bỏ một người chồng tốt. Nhưng có thể sống và yêu thương đến cuối đời một người ta không kính trọng được không?

Con dâu tôi nhất định chỉ sinh thằng bé Bo, thuyết phục thế nào cũng không sinh nữa. Bao năm nay, vợ chồng tôi vẫn buồn về chuyện ấy...

Khi lấy anh, tôi nói không đồng ý sống chung nhà như thế thì anh đề nghị chúng tôi ra ngoài thuê nhà, trong thời gian vợ cũ thu xếp nơi ở mới.

Lương tháng của anh chừng 5 triệu đồng, đưa hết cho em, coi như xong. Em nói tháng này thiếu hụt chừng này, cần tiền này tiền kia… anh chỉ ừ hữ cho qua chứ không bao giờ chạy lo cả...

Em bị rụng tóc, quét cỡ nào nhà cũng còn sót mấy cọng, vậy là má chồng nói: “Nhà gì đâu tóc không vầy nè, cạo trọc đi cho khỏe!”. Em ứa nước mắt, cảm thấy tổn thương vô cùng…

Năm tháng cưới nhau, số lần chúng tôi gần gũi cũng không nhiều, không ít - đều đặn như một lịch trình. Quan trọng là tôi không hề cảm thấy sự nồng nàn, sâu sắc của tình yêu.
Trang 3 trong 39