Menu

Chồng em là người rất vô tư, vui vẻ. Từ hồi quen nhau đến giờ, em không thấy anh mâu thuẫn với ai. Nhưng tự nhiên giờ anh đổi tính. Dạo này anh hay hỏi tới hỏi lui chuyện tiền điện, tiền nước, chuyện chi tiêu hằng ngày…

Má chồng em nói, đại ý là đàn bà đừng nên cao vọng, sự nghiệp lớn nhất của đàn bà là chồng con, gia đình. Học hành cho lắm chỉ tổ về cãi chồng, coi thường chồng.

Em không muốn sống chung với một người đã lừa dối mình, lừa dối rất nhiều lần. Em muốn ly hôn nhưng lại lấn cấn giấy tờ nhà...

Em đã cố gắng thuyết phục anh rằng, người đã bỏ đi một lần vì vật chất thì sẽ bỏ đi lần nữa. Ly nước đã đổ, làm sao hốt lại cho đầy. Thế nhưng anh ấy vẫn im lặng...

Phép thử là hỏi mượn một khoản tiền lớn. Người yêu mình thực sự, có mong muốn chia sẻ khó khăn, không tính toán, chắc chắn sẽ cho mình mượn. Còn không thì sẽ...

Em đang yêu một người đã có gia đình. Anh không hạnh phúc với vợ, nhưng vì các con nên vẫn phải duy trì quan hệ hôn nhân. Em đã giữ kín mối quan hệ vì những lời thề thốt của anh. Có phải em bị lừa?

Tôi đã cố gắng mạnh mẽ, nhưng không chắc những gì tôi làm có đúng không. Khi cô ấy không hài lòng, tôi đau khổ, vật vã. Tôi biết lúc đó mình trông rất yếu đuối trong mắt cô ấy. Tôi phải làm sao?

Hỏi các con thương ông bà không, đứa nào cũng đánh trống lảng. Mà nghĩ lại, mình còn không gắn bó với ông bà thì sao làm con mình gắn bó được. Biết mình có lỗi mà không biết làm sao để sửa...

Người làm của em là một chị gần 40 tuổi, đã có chồng con ở quê, nhưng ly hôn rồi lên làm cho nhà em...

Em ở trong nhà chồng bây giờ như người đi làm trả nợ, mà em đâu có nợ nần gì...

Cuối cùng, anh đồng ý cưới tôi, nói rằng anh cần phải chịu trách nhiệm với con. Nhưng càng ngày tôi càng thấy quyết định lấy anh là sai lầm...
Trang 2 trong 35