Menu

Chẳng biết ai là bố của con mình

14:00 18/03/2019

pno
Người ta bảo, chỉ có mẹ mới biết con mình là của ai, nhưng trong trường hợp này, đến tận bây giờ, tôi vẫn không chắc con mình có phải của chồng mình hay không...

Cô Hạnh Dung kính mến,

Tôi có hai đứa con đều đã ngoài 30 tuổi và có công việc, sự nghiệp, gia đình yên ấm. Thế nhưng, mỗi lần nhìn đứa con lớn, lòng tôi lại vô cùng đau khổ. Cách đây hơn 30 năm, tôi vì sợ quyền lực, sợ mất việc, sợ phải lo lắng khổ sở kiếm việc nên đã “chiều” một ông sếp lớn của mình. Việc ấy chỉ diễn ra đúng một lần. Nhưng trước đó, ba năm trời, vợ chồng tôi mãi không có con thì ngay sau việc đó, tôi lại có thai cháu.

Chang biet ai la bo cua con minh
Ảnh minh họa

Người ta bảo, chỉ có mẹ mới biết con mình là của ai, nhưng trong trường hợp này, đến tận bây giờ, tôi vẫn không chắc con mình có phải của chồng mình hay không. Ác nghiệt là người đó và chồng tôi cũng khá giống nhau. Con tôi càng trưởng thành thì những nét của người kia càng rõ, nhưng chỉ có tôi nhận ra, còn cháu vẫn tự hào khi được khen giống bố.

Nhiều năm qua, tôi vẫn giấu mọi chuyện. Nhưng gần đây, xem phim ảnh, tôi thấy nhiều chuyện thế này, có giấu thì cuối cùng cũng lộ ra, trong những tình huống éo le, khiến người trong cuộc đau khổ. Tôi mất ăn mất ngủ vì lo sợ. Tôi có nên nói sự thật với chồng, với con hay không? Liệu gia đình tôi có tan nát nếu chuyện này đổ bể không?

Nguyễn Hà (TP.HCM)

Chị Hà thân mến,

Trong đời sống gia đình, không phải mọi điều thành thật đều luôn đúng đắn và có ích, nhất là khi chúng không còn đúng thời điểm nữa. Chuyện của chị, nếu vài chục năm trước, được chị can đảm chia sẻ với chồng và cho anh quyền quyết định có chấp nhận con hay không thì có lẽ đã khác. Bây giờ, thời gian đã xa, khi mọi việc đang quá ổn định, bình yên, hạnh phúc thì một quả bom tấn thế này là điều chị cần cân nhắc kỹ lưỡng, vì sự bình yên không phải của riêng chị mà của những người chị yêu thương và đang hạnh phúc bên chị.

Vì chị còn nghi ngờ, Hạnh Dung khuyên chị nên kiểm tra lại - làm xét nghiệm ADN cho con trai và cha cháu. Nếu điều chị nghi ngờ mấy chục năm qua là đúng, lúc đó chị hãy cân nhắc chuyện nói sự thật và người có quyền được biết trước tiên chính là con trai chị. Chị có thể chọn một thời điểm thích hợp để nói với cháu. Có thể cháu sẽ sốc, sẽ đau khổ, thất vọng về chị… Chị phải lường trước như thế và sẵn sàng chấp nhận. Ai cũng phải trả giá cho hành động của mình. Khi bí mật đã được chia sẻ, tùy vào thái độ, sự cảm thông và hiểu biết của cháu, mẹ con chị sẽ cùng quyết định liệu có công khai chuyện đó với mọi thành viên trong gia đình hay chỉ là chuyện của hai mẹ con. Lúc đó, chị sẽ có nhiều cơ sở để quyết định bước tiếp theo.

Hãy chuẩn bị tâm lý rằng, chuyện tan nát gia đình này thật ra đã có thể xảy ra cách đây nhiều chục năm, nếu mọi người biết từ lúc đó và không thể tha thứ cho chị; nghĩa là chị đã trì hoãn, đã “ăn gian” số phận của mình lâu rồi. Giờ chị phải chấp nhận việc đó thôi. Hy vọng rằng, chị đã sống xứng đáng suốt thời gian qua để được tha thứ.

Chúc chị bình an.

Hạnh Dung

Thư cho Hạnh Dung, quý vị gởi về:
hanhdung@baophunu.org.vn