Menu

Chưa bao giờ tôi nghi ngờ chồng những lần anh đi tiệc tùng, đám cưới. Với tôi, đó là chuyện vui mà anh nên chúc mừng bè bạn. Nào tôi có ngờ, mỗi lần như vậy là anh có tiệc riêng cho chính mình.

Làm mới hôn nhân, thanh lọc cuộc sống phải đâu là gì quá to tát, bởi ta có thể thực hiện mỗi ngày, từ những thứ nhỏ nhặt quanh mình.

Anh dặn tôi ở chung nhà bố mẹ, không được bên trọng bên khinh. Em quấn bố lơ anh không sao vì mình còn cả đời cạnh nhau, nhưng em chăm sóc chồng mà ngó lơ bố mẹ, ông bà sẽ buồn và tủi thân lắm.

Từ xưa đến nay, người ta cứ mặc định chuyện sinh con đẻ cái là chuyện của đàn bà. Có muôn kiểu đổ tội cho phụ nữ, một trong số đó là đổ tội khi... vỡ kế hoạch.

Ba má nói anh lúc nào cũng sẵn sàng chiều theo ý em, là người đàn ông không tự chủ, không có chính kiến riêng, không thể là chỗ dựa khi có việc lớn trong gia đình…

Càng “thâm niên” yêu đương, đàn ông càng có khuynh hướng giản tiện các động tác thừa, theo ý của họ. Mà đâu biết, đàn bà thường xuyên “xin chết” vì những thứ lặt vặt như thế…

Yêu không ràng buộc. Gặp nhau đó, bên nhau đó, chia tay xong ai về nhà nấy với cuộc sống riêng. Không làm phiền hay ghen tuông, cũng không thắc mắc riêng tư.

Ly hôn đã hơn một năm nhưng chị vẫn giữ thói quen vào facebook anh mỗi sáng. Khi anh có vợ mới, trang cá nhân của cô kia cũng được chị đưa vào tầm ngắm.

Nhớ kiểm tra cửa trước khi lên giường, nhớ đeo vớ kẻo đêm lạnh chân, nhớ để bình nước ngay đầu giường phòng khi đêm khát, nhớ bật quạt chênh chếch đừng hướng thẳng vào người…, cô cắt ngang: “Em không thèm nhớ gì hết, chỉ nhớ anh".
Trang 9 trong 530