Menu

Tôi mỉm cười quỳ xuống. Lúc sợi dây vừa được siết chặt, cô guồng chân chạy mất. Tôi không nhìn theo cô mà chạy theo đường của mình, cô đang chạy xa tôi nhưng cũng đang tiến đến gần tôi.

Không phải cố gắng “hạ” đàn ông xuống một bậc thì chúng ta sẽ có bình đẳng. Và đàn bà có thật sự hạnh phúc không khi sống với ông chồng coi mình như bà hoàng?

Tưởng đơn giản, dễ dàng mà đâu phải ai, hay lúc nào cũng có được. Chỉ các bà mẹ đơn thân hoặc những mái ấm đã tan vỡ mới thấm thía sự thiếu hụt ấy. Như chị lúc này…

Ngày còn là thiếu nữ, chị Hằng không mơ người yêu bác sĩ, kỹ sư, cũng chẳng mơ người có ô tô nhà lầu, càng không phải một chàng trai tính tình hiền hậu. Chị mơ yêu một… tên tướng cướp...

Tôi mỉm cười, chuyện cũ bỏ qua hết cho nhẹ lòng. Chuyến đi vất vả nhưng con gái tôi lần đầu được đi xa, lần đầu được gọi tiếng bà nội, tiếng ba, và cũng là lần đầu tiên trong đời nhận được nụ hôn của ba ruột.

Cô vào nhà, thay một bộ quần áo thật đẹp và trang điểm nhẹ. Cô muốn mình xuất hiện xinh đẹp trước mặt anh, dù để nói lời chấm dứt. Năm mới là ngày gia đình sum họp, cô sợ mình không kịp chuyến xe cuối.

Em mua quần áo cho bé, bé nói đồ dỏm rẻ tiền. Em chở bé đi chơi, bé nói thích về chơi với mẹ. Mà bé không nói với em, chỉ nói riêng với ba thôi. Em mệt mỏi quá nên kệ, không chăm lo gì nữa.

Phụ nữ thích làm đẹp hình thể, nhan sắc. Đúng rồi, không bàn cãi, nhưng thích làm đẹp nhà cửa thì có khi chỉ là ước muốn. Ngay tiêu chuẩn đầu tiên của nhà đẹp là sạch, có khi đã là việc quá sức.

Chị tính làm mặt lạnh hết hôm nay, nhưng anh đã "thành khẩn" khai báo và nhận lỗi chị giận sao đành. Ngoài kia trời bắt đầu trở lạnh. Đợt này, anh chị có đến ba ngày nghỉ cơ mà..

Cầm cứ vui đi, Hoàng chỉ như đám mây trên trời cao, mây họa ánh trăng lờ lững. Để rồi những đêm không buồn không vui, ngẩng đầu thấy trăng sáng, cúi đầu nhớ cố nhân…

Sống kiểu của Thảo hạnh phúc, nhưng không có nghĩa là như của cặp vợ chồng trong bức ảnh ấy là không hạnh phúc.
Trang 6 trong 531