Menu

Tôi đã thành người Sài Gòn...

13:51 21/06/2016

pno
Đối với tôi, Sài Gòn - TP.HCM luôn cởi mở, thân thiện và lúc nào cũng đi đầu đón chào cái mới. Đậm tình người bao dung, phóng khoáng.

Tôi còn nhớ đó là một buổi sáng nắng vàng rực sân bay Tân Sơn Nhất, hai mẹ con tôi bay từ Hà Nội vào Sài Gòn mà như lạc vào một thế giới khác. Với tôi, đây chỉ là chuyến đi theo mẹ tới một thành phố mới. Ngồi trên xích lô để vào trung tâm thành phố, đi giữa những hàng cây nhuộm nắng mà lòng tôi đau đáu nỗi nhớ Hà Nội, nhớ trường lớp, bạn bè, tự nhủ mình sẽ lại về với Hà Nội thôi. Vậy mà đã hơn 20 năm kể từ ngày ấy. Nhiều lần tôi ngỡ đã quay về Hà Nội, nhưng ngày lại càng thêm gắn bó, càng thêm yêu Sài Gòn vì mảnh đất này đã nuôi tôi lớn và cho tôi khẳng định được mình.

Toi da thanh nguoi Sai Gon...

Lớn lên cùng bạn bè

Lúc mới vào vào Sài Gòn, tôi trở thành học sinh của trường Nguyễn Thị Minh Khai. Những ngày đầu đến lớp thật nản lòng vì bị các bạn trêu ghẹo giọng Bắc của mình, dù bạn không ác ý nhưng tôi vẫn thấy buồn buồn. May sao chỉ mới vài ngày là tôi đã có bạn. Những cô bạn ngồi gần rất nhẹ nhàng, không ào ào như bạn cũ của tôi ở Hà Nội. Để ý các bạn nói chuyện, đi đứng, tôi thấy sao họ duyên dáng, dễ thương và lễ phép đến thế. Thái độ của các bạn rất thân thiện.

Có lần sau giờ tan học, các bạn ghé nhà tôi, cùng làm nước mắm kho quẹt để ăn cơm. Lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là kho quẹt, nó vừa mặn, vừa ngọt lại cay cay, thơm thơm. Các bạn còn chỉ cho tôi cách học môn tiếng Anh, vốn là điểm yếu của tôi khi chuyển vào đây, chỉ cho tôi chỗ may quần phồng để tập thể dục, cách thay quần áo cho nhanh khi chuyển sang tiết thể dục…

Điểm đặc biệt quan trọng mà các bạn đã dạy tôi là luôn hỗ trợ nhau hết mình, chân thành, không ganh ghét, soi mói. Tính phóng khoáng, chân thành là điều đáng quý nhất của những người bạn Sài Gòn. Họ lúc nào cũng sẵn lòng xắn tay áo hỗ trợ tôi, dù đôi khi chẳng biết cụ thể cần phải giúp điều gì. Các bạn không hay nói mà chỉ hành động.

Có lần tôi bị một “tai nạn nghề nghiệp”, các bạn vừa nhắn tin động viên, vừa ra tay giúp đỡ mà chẳng cần khổ chủ phải nhờ vả, giúp một cách nhiệt tình chẳng mong được đền đáp, chỉ vì quý mến nhau mà làm. Người nhập cư từ nhiều nơi tụ họp về, nhưng dường như khi gặp nhau tại đất Sài Gòn, uống nước Sài Gòn, thở hơi thở của Sài Gòn thì tính cách cũng đổi khác so với khi còn sống ở nơi họ sinh ra.

Học từ những người thầy

Sài Gòn luôn là nơi khởi xướng những trào lưu mới; cuốn người trẻ vào những cơn sóng của các hoạt động vì cộng đồng như những chiến dịch Mùa hè xanh và nhiều hoạt động sôi nổi khác. Tôi lớn lên cùng Sài Gòn trong những năm tháng thanh xuân. Khi còn là sinh viên, tôi tham gia Mùa hè xanh tại những nơi khó khăn như An Thới Đông, Cần Giờ, Trị An - Đồng Nai… Đi dạy văn hóa, dạy hát múa, dạy trò chơi cho các em nhỏ…

Chúng tôi sống trong nhà dân nên phải học theo cách sống của dân, sống cùng tập thể nên phải học cách nhường nhịn nhau, sống xa nhà nên phải học cách tự lập. Chính Sài Gòn là nơi cho tôi cơ hội làm những việc mà người trẻ khát khao: khám phá, thử nghiệm những cái mới, dám nghĩ, dám làm và được làm.

Ra trường, tôi được vào làm việc tại NVH Thanh Niên, cái nôi của những hoạt động mới của giới trẻ. Các anh chị đi trước như chị Thu Nguyệt (nguyên Phó giám đốc NVH), chị Liên Phương, anh Quang Ngọ, anh Thanh Tâm, anh Nghĩa… luôn coi tôi là đứa em nhỏ, dìu dắt tận tình. Nhờ sự chỉ dạy của những người thầy này tôi đã thật sự trưởng thành. Khi thấy tôi đã cứng cáp, các anh chị cho tôi học kinh nghiệm từ thực tế bằng việc giao quản lý hoạt động của những đội nhóm, câu lạc bộ như đội kịch câm, đội múa, nhóm ca nhạc dân tộc, CLB hợp xướng… Vững nghề hơn, tôi tham gia biên tập chương trình, viết kịch bản sân khấu hóa, giao lưu và dẫn những chương trình nho nhỏ...

Toi da thanh nguoi Sai Gon...
Tác giả Minh Hương

Sự hào sảng của các đàn anh, đàn chị đã giúp tôi dần tạo được những dấu ấn trong sự nghiệp của mình. Từ một MC nghiệp dư, được rèn luyện trong những chương trình của NVH Thanh Niên, tôi đã được biết đến như một MC chuyên nghiệp của truyền hình, với một chút phong vị Hà Nội giữa Sài Gòn trong những chương trình lớn như Duyên dáng VN, Nhịp cầu âm nhạc, Ngọn lửa tuổi 20...

Nơi thể hiện ước mơ

Được đào tạo chuyên ngành quản lý và tổ chức các hoạt động văn hóa, sau những năm tháng trải nghiệm tại NVH Thanh Niên, tôi đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm để tổ chức những chương trình lớn có tính chất đầu tiên trong thời điểm đó như Lễ tình nhân Valentine, hay Festival Pop Rock, Âm nhạc chiều thứ Bảy, Tuần lễ ASEAN… Dần dà, tôi được giao giữ vai trò quản lý tại NVH Thanh Niên, rồi gầy dựng thế hệ tiếp nối. Điều đẹp nhất trong những tháng ngày tuổi trẻ của tôi là được làm những gì mình đam mê, làm những điều mới mẻ, thách thức.

Nếu không có tinh thần cởi mở, dám chấp nhận cái mới, chấp nhận chất trẻ của tính cách người Sài Gòn, có lẽ tôi không thể trưởng thành nhanh đến vậy. Gắn bó với lớp trẻ thành phố, tôi học được từ họ sự vô tư, nhiệt tình, trong sáng. Sống cùng các anh chị đi trước, tôi học được tinh thần phóng khoáng, cởi mở, hỗ trợ hết lòng cho đàn em. Dám giao việc và tin vào những người trẻ.

Cuộc sống là chuỗi thời gian không ngừng nghỉ mà ta luôn phải vượt qua những trở ngại để bước tiếp vững vàng hơn. Khi đã học từ thực tế, từ trường đại học đến cao học, tôi tiếp tục có những dấu ấn mới trong đời mình. Đó là lúc tôi trở thành đại biểu Hội đồng nhân dân TP.HCM. Tôi thấy ngượng khi bị các anh chị trêu là “bà Hội đồng” nhưng vẫn phải hành động sao cho xứng với chức danh ấy.

Điều làm được trong suốt nhiệm kỳ của tôi là dám nói, dám chất vấn và đeo bám đến cùng vấn đề. Nhiều lúc tôi tự hỏi sao mình lại chăm chỉ với hoạt động này đến vậy? Vì tiếng ư? Chẳng phải, vì lúc đó bản thân tôi đã có chút ít tiếng tăm rồi. Còn vì tiền? Mỗi kỳ họp, đại biểu cũng chỉ có tiền ăn trưa 50.000đ mà thôi. Vậy cái gì giúp tôi kiên trì suốt bảy năm? Có lẽ chính là chất nhiệt huyết của người Sài Gòn đã ngấm vào tôi.

Thử thách và cơ hội

Rồi cũng đến lúc có một bước ngoặt mới trong cuộc sống, khi tôi quyết định bỏ biên chế, rời khỏi NVH Thanh Niên, NVH Sinh Viên, làm giảng viên khoa tiếng Anh, rồi thi vào Đài truyền hình làm biên tập viên, lại nghỉ truyền hình để bước sang lĩnh vực làm truyền thông, dù biết có rất nhiều thử thách. Tôi đã chọn con đường khó, nhiều thách thức hơn nhưng lại đúng với chất của mình, đó là chọn được làm công việc mà mình thực sự đam mê, làm bằng tất cả nhiệt huyết và giải phóng hết năng lực.

10 năm trước, khi lĩnh vực truyền thông còn khá mới mẻ, thì chính Sài Gòn đã mở ra cơ hội cho những người như tôi. Những ngày đầu tiếp xúc môi trường làm việc tư nhân chuyên thực hiện dịch vụ truyền thông cho các công ty nước ngoài đã khiến tôi choáng ngợp. Một lần nữa lại học. Học từ các bạn trẻ năng động, học cách viết email, học cách làm kế hoạch dự án, học cách tổ chức các sự kiện một cách chuyên nghiệp… Người Sài Gòn luôn đón chào cái mới, cởi mở và làm việc trên quy chuẩn chất lượng nên chúng tôi dần thành công.

Việc cùng nhau gầy dựng một tập đoàn truyền thông với doanh số khoảng 1.000 tỷ/ năm như Golden Communication Group không phải là chuyện dễ, nhưng chính văn hóa đồng lòng, nhiệt huyết, làm “chết bỏ” một cách rất chuyên nghiệp của người Sài Gòn đã khiến chúng tôi đứng vững và phát triển. Làm CEO của một tập đoàn như vậy, tôi sẽ không thể trụ vững nếu không có bản lĩnh, những tính cách mà Sài Gòn đã rèn tôi, giúp tôi ngày một trưởng thành.

Đối với tôi, Sài Gòn - TP.HCM luôn cởi mở, thân thiện và lúc nào cũng đi đầu đón chào cái mới. Đậm tình người bao dung, phóng khoáng nên nơi đây cũng chính là mảnh đất giữ chặt chúng tôi ở lại, để được làm việc và cống hiến. Dù những người con đến từ các vùng đất khác nhưng chúng tôi thành công và rất hạnh phúc vì mình đã thành người Sài Gòn!

Minh Hương

(CEO Tập đoàn truyền thông Golden Communication Group)