Menu

Vì “an ninh tình yêu”, chị vợ họp gấp hội “bún đậu mắm tôm” vẽ kịch bản tìm giúp việc

06:10 05/08/2016

pno
Cả đêm tôi trăn trở viết dự thảo tiêu chí chọn ô sin giúp việc gia đình. Đây là điều mà tất cả các bà vợ đều trăn trở chứ không chỉ riêng tôi.

Gương tày đình trong thiên hạ nhiều rồi, bao nhiêu ô sin phá tan nát gia đình chủ, thậm chí xảy ra án mạng vì ô sin. Bản dự thảo tiêu chí được tôi vẽ ra thế này: Ô sin phải già hơi tôi và chồng tôi, nghĩa là từ 45 tới 50 tuổi. Tiêu chí thứ hai là phải xấu hơn tôi nhiều. Đó là hai tiêu chí quan trọng nhất, còn các tiêu chí khác thì không quan trọng. 

Sáng chủ nhật tôi triệu tập hội bún đậu chấm mắm tôm để lấy ý kiến đóng góp vào tiêu chí dự thảo này, hầu hết đều đồng ý. Được nghe lời góp ý của chị em trong hội, tôi thấy yên tâm. Kết luận quan trọng nhất được đa số biểu quyết là: Không để ô sin cướp mất chồng là được. Đàn ông thường hám sắc, một bà vừa xấu vừa già thì lâu đài hạnh phúc sẽ vững như bàn thạch. 

Vi “an ninh tinh yeu”, chi vo hop gap hoi “bun dau mam tom” ve kich ban tim giup viec
Tôi triệu tập hội bún đậu chấm mắm tôm để lấy ý kiến đóng góp vào tiêu chí dự thảo tìm người giúp việc. Ảnh minh họa

Tôi mang đơn yêu cầu ra trung tâm môi giới tìm người giúp việc. Ông trưởng trung tâm liếc qua đơn, cười bảo: “Đúng đấy, chị em cứ phòng bệnh thế này là hơn. Ô sin với tiêu chí này thì nhiều vô kể, nhiều lắm lắm. Những người ở quê thất nghiệp, chạy ra phố làm ô sin ngày càng nhiều, có bà mới 40 tuổi mà già như 60.” 

Ông trưởng văn phòng cho tôi xem liền mấy cái hồ sơ xin việc, có ảnh phóng to kèm theo. Tôi quyết định chọn một bà xấu nhất tuổi Đinh Mùi (sinh 1967), quê tận Hà Nam (đồng hương với Thị Nở), nhan sắc cũng gần bằng Thị Nở. Tôi duyệt liền không so đo tính đếm. Gì thì gì chứ, vấn đề an ninh tình yêu phải được đặt lên hàng đầu, mọi cái khác không quan trọng. Sau 20 phút chờ đợi tôi được gặp ô sin này, bà đang ở trọ cùng những người làm thuê ngay trong thành phố. Ngay cái nhìn đầu tiên tôi đã thích rồi, theo cảm nhận của tôi thì sẽ chẳng có thằng đàn ông nào quan tâm tới một nhan sắc thế này cả, điều đó khiến tôi thấy vui trong lòng. 

Bà ta kể mới theo bạn lên thành phố tìm việc. Quê bà bị thu hồi hết đất nông nghiệp làm dự án rồi, mấy chục triệu đền bù đất tiêu vù vù, chả mấy mà hết, sửa được cái nhà xuống cấp, mua cho 3 đứa con mỗi đứa cái xe máy là hết tiền. 

Cuộc đời bà vất vả từ lúc sinh ra, một thời mò cua bắt ốc, lấy chồng nông dân, đẻ một chập 3 con giai nên nghèo lắm. Cả 3 con đều chưa thành đạt nên cuộc sống con vất vả trăm bề.  

Bà ta hầu như không biết làm việc gì trong gia đình thành phố, không biết sử dụng máy giặt, bếp từ, lò nướng, thậm chí lau nhà cũng chưa bao giờ làm, nấu ăn thì chỉ biết luộc rau luộc trứng, cắm nồi cơm. Những món mà bà thạo nấu thì gia đình tôi lại chẳng ăn bao giờ như thể cá mương kho tương, tép kho chuối xanh…  

Không sao cả, tôi sẽ dạy bà ta làm những việc trong nhà và sử dụng trang thiết bị gia đình hiện đại. Nông dân chân đất nhưng họ rất thông minh, chỉ cần cầm tay chỉ việc một lần là nhớ liền ngay. 

Một tuần cầm tay chỉ việc, ô sin này đã biết hết, tôi vui mừng biết bao. Chồng tôi cũng tỏ ra quý hóa bà ta một cách thật lòng. Tôi cảm thấy mãn nguyện vì đã chọn được một người giúp việc như ý. Mấy chị em trong hội bún đậu chấm mắm tôm ghen tị với tôi vì chỉ một lần mà đã tìm được ô sin như ý. Trong đám bạn tôi có đứa thay ô sin như thay áo mà chẳng tìm được người thật tình mới buồn bực. 

Ô sin nhà tôi ngày càng thú vị, ngoài phẩm chất chịu thương chịu khó, chất phát thật thà ra, bà còn có phong cách xã giao đậm nét văn hóa nhà quê rất dễ chịu. Mỗi khi có khách tới chơi bà nhanh nhẹn pha nước mời, chào hỏi rất lễ phép và văn hóa. Những cử chỉ thân thiện chân thành của người nhà quê đã làm cho cuộc sống của gia đình tôi thêm hấp dẫn. Mặc dù đã 50 tuổi rồi nhưng bà vẫn cười nhẹ nhàng bẽn lẽn, những lời vâng dạ dễ thương như thể một thiếu nữ nhà quê thực thụ. Chồng tôi bắt đầu có cảm tình với bà giúp việc rồi. Anh suốt ngày khen bà ăn nói dịu dàng, khiêm nhường, phong cách đi đứng trong nhà cũng thể hiện có văn hóa cao. Mỗi khi đi làm về, nếu không nhìn thấy ô sin là anh ấy lại hỏi: Bác Thảo đi đâu rồi? 

Vi “an ninh tinh yeu”, chi vo hop gap hoi “bun dau mam tom” ve kich ban tim giup viec
Ảnh minh họa

Tôi bắt đầu thấy có cái gì đó bất ổn trong nhà vì ô sin quá hoàn hảo. Chồng tôi thường khuyên tôi nên học tập phong cách sống của bà ô sin. Nói chung bất cứ hành vi nào của tôi cũng bị chồng so sánh với ô sin mới chán chứ. Tôi bản tính là người bộc trực, nóng tính, nói trước quên sau, ít khi để ý tới lời ăn tiếng nói. Trong con mắt của chồng thì tôi còn thiếm khuyết rất nhiều, nhất là chất giọng ngọt ngào và cử chỉ văn hóa nhà quê mà anh rất thích. Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố thì sao có được phong cách nhà quê như bà ô sin chứ.

Chồng tôi thích nói chuyện với bà ô sin hơn là với tôi. Những câu chuyện về người nhà quê, và phong tục tập quán ở làng được bà ô sin kể với giọng mộc mạc nghe rất hấp dẫn dù cốt chuyện chả có gì hay. Chồng tôi mê nói chuyện với bà giúp việc lắm, đi làm về là bắt chuyện với ô sin như thể bạn tri kỷ với nhau. Không hiểu sao bà lại biết nhiều câu tục ngữ ca dao đến thế, trong bất cứ hoạt cảnh nào của câu chuyện, kể cả chuyện tầm phào bà ta cũng chèn được một câu thành ngữ vào cho thêm phần hấp dẫn. 

Tôi trở thành một người đàn bà nhạt nhẽo trong nhà rồi. Tôi tự nhận ra điều đó. Kể từ khi có người giúp việc thì tôi lại cắm mặt vào điện thoại, lên mạng đọc những câu chuyện tầm phào, thậm chí nhiều chuyện thiếu văn hóa. Tôi tự biến mình thành một người vợ nhạt nhẽo khi đối diện với bà giúp việc hoàn hảo này. Tôi thấy ân hận vì đã tuyển dụng được bà ta làm ô sin. Chuyện này có khi còn nguy hiểm hơn chuyện ô sin ngoại tình với ông chủ ấy chứ. 

Đêm đêm nằm vắt tay lên trán tôi suy nghĩ mông lung. Tìm ô sin bây giờ khó lắm, đã có không ít người tới mua chuộc ô sin nhà tôi rồi, họ dụ sẽ trả cao gấp đôi nhà tôi cơ đấy. 

Chồng tôi khuyên tôi nên học cách ăn nói, cách trình bầy vụ việc, nhất là tình cảm chân thành quý hóa của bà ô sin. Có lẽ chỉ còn cách ấy để xóa mờ khoảng cách văn hóa đời thường giữa tôi và bà giúp việc trong nhà. 

Tôi kể chuyện này với đám bạn mà chẳng đứa nào tin. Chúng bảo với tôi nửa đùa nửa thật: Mày gen ngầm với ô sin thì có… 

Không phải thế đâu nhé. Tôi đặt quyết tâm học theo phong cách ô sin để lấy lại điểm trong mắt chồng. 

Lê Tự

(Ghi theo lời kể của chị Hằng ở Hải Dương)