Menu

Và ông bà sẽ lại bắt đầu … cùng nhau

14:36 09/10/2015

pno
Khi tôi ngồi viết những dòng này, bà Phạm Thị Vân - vợ cố nhạc sĩ tài hoa Phan Huỳnh Điểu, vừa nhắm mắt. Bà đã đi theo ông, đến nơi hẹn mới.

Mất đi người thân luôn là một nỗi đau lớn khó tìm được ngôn từ để diễn tả. Những ai từng trải qua, mới biết nó đau đến thế nào. Nỗi đau mất vợ, mất chồng cũng nằm trong số đó. Đó là nỗi đau đông cứng vì không thể sẻ chia, không thể chảy tan ra được. Nỗi đau ấy, mãi mãi là một vết sẹo, vĩnh hằng trong tim.

Một bữa, bà tôi ngồi nhẩn nha nói như thế. Bữa sau nữa, bà chỉ cái dáng lưng còng trên chiếc xe đạp cũ kỹ của ông Năm Cộng vừa lướt qua khỏi ngõ. Bà tôi nói, từ hôm chôn cất bà Năm đến giờ, chiều nào ông Năm cũng đạp xe xuống mộ, coi vậy mà sắp 100 ngày rồi. Mà cái lưng ông Năm, mỗi ngày như còng thêm một chút, và cô độc, đến rã rời.

Ông Năm Cộng là bảo vệ của ngôi trường tôi học thuở nhỏ. Thời ấy, đất đai rộng thênh thang, nhà trường dành một khoảnh đất rộng để ông cất nhà ở luôn tại trường. Ông không phải là thầy giáo nhưng khi nhớ ngôi trường thì hầu hết học sinh ra đi từ nơi ấy đều nói nhớ hình ảnh của ông.

Ông là cái đồng hồ vì ông là người đánh trống báo giờ, chăm sóc cây cối của trường, cái bàn ghế lung lay tụi học trò cũng gọi ông… Bà Năm thì lặng lẽ hơn, suốt ngày lui cui trong nhà và vườn rau, nhưng học sinh nhớ bà vì hễ khát nước, đứa nào cũng chạy ù vô nhà bà, xin bà ca nước.

Nước nhà ông bà Năm vừa mát vừa ngọt, xoa dịu cái khát khô sau những giờ ra chơi đổ mồ hôi của nhiều lứa học sinh vùng quê nghèo.

Va ong ba se lai bat dau … cung nhau
Vợ chồng nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu lúc sinh thời

Ngày đám tang bà Năm, nhiều nhóm học sinh về viếng, ai cũng nhìn ông Năm ái ngại. Bởi họ gắn bó với nhau quá, họ đã yêu thương khăng khít suốt một đời.

Sau giỗ 100 ngày của bà Năm, bà tôi không thấy ông Năm chiều chiều đạp xe xuống mộ nữa. Vài tháng sau thì ông cũng đi, nhẹ nhàng. Vậy là kết thúc một đời người, một mối nhân duyên. Mọi người đến viếng ông, ai cũng nửa đùa nửa thật, rằng tới ngày ông hẹn bà rồi, thì đi thôi.

Người ta nói, tu hành mấy kiếp mới có duyên vợ chồng, hoặc tu 100 năm mới được ngồi chung thuyền, tu 1.000 năm mới được nằm chung chăn. Nhiều lắm, nhiều lý thuyết được đưa ra để lý giải vì sao, trái đất có hàng tỷ người mà ta lại chọn đúng người ấy để yêu thương.

Và dường như biết có kiếp sau, nên nhiều đôi, thấy kiếp này yêu thương chưa thỏa, họ hẹn tiếp sẽ lại gặp nhau. Ở một nơi khác, có thể mơ hồ, mông lung và xa vắng. Có là con người nữa hay là một loài cỏ cây trong rừng vắng, họ cũng muốn được ở cùng nhau.

Ông bà tôi cũng là một cặp trời cho, yêu thương quấn quýt không rời dù họ lấy nhau hoàn toàn do cha mẹ đặt để. Nhưng mà, dẫu có yêu nhau đến mấy, thì số kiếp của mỗi con người, không ai định đoạt được hết.

Bà nói, khi ông mất vì bệnh, nỗi đau tưởng như khiến bà chết đi được, nhưng không hiểu sao, bà vẫn phải sống. Bà vẫn phải sống, dù mỗi buổi sáng không có người khởi động ngày mới chung một tách cà phê. Bà vẫn phải sống, với quá nhiều thứ phải làm một mình.

Khi người thân của mình mất đi, thì thế giới bên kia ấy, đã không còn có gì đáng sợ nữa. Vì giống như, người thân của mình đang làm một chuyến… tiền trạm vậy.