Menu

Tôi đã bị vợ lừa cho một vố thật đau

06:51 14/03/2016

pno
Vợ tôi nói với cái giọng rất khổ tâm: “Bà ngoại cố chăm cháu hộ con, làm mẹ mà con nằm viện chẳng thấy mặt mẹ đâu, con cũng sốt ruột lắm!”.

Tôi năm nay 30 tuổi, là trai Hà Nội, có công việc đàng hoàng và vẻ ngoài được mọi người nhận xét là cao to phong độ. Với tôi không khó để cưa được 1 cô gái xinh xắn, giỏi giang nhưng để thực sự thấy người đó hợp với mình thì tôi phải mất công tìm kiếm. Rồi mãi thì tôi cũng gặp và quen cô ấy. Phải thừa nhận, cô ấy làm tôi ăn không ngon ngủ không yên thật. Mối tình này có được là do sự nỗ lực của tôi chứ không hề như người ngoài nghĩ, là cô ấy thấy “nhà Hà Nội là sáng mắt lên”.

Phần tôi thì vậy nhưng phía bố mẹ thì ban đầu không hề ưng cô con dâu này tẹo nào bởi cô ấy là con gái tỉnh lẻ.  Nhưng rồi gặp cô ấy vài lần thì cả nhà đã bị cô ấy lấy lòng một cách khéo léo. Một người con gái ăn nói nhẹ nhàng, lễ phép, biết trên biết dưới lại nấu ăn nội trợ đảm đang. Có mẹ chồng nào lại không ưng ý. 

Toi da bi vo lua cho mot vo that dau
Tôi đã bị vợ lừa cho một vố thật đau (Ảnh minh họa)

Khi yêu, tôi cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, và cũng không có ý muốn thử người yêu như những anh chàng mới lớn. Hơn nữa, tôi rất tin tưởng cô ấy vì thấy bạn gái khá nhút nhát. Có mỗi việc ôm hôn tôi thôi mà cô ấy cũng mất bình tĩnh và xấu hổ lắm rồi thì làm gì dám ăn chơi quá đà trước khi gặp tôi. Tôi hoàn toàn yên tâm và sẵn sàng đón gái ngoan về làm vợ.

Cuộc sống hôn nhân mới vô cùng hạnh phúc. Tôi tuổi này rồi cũng mong chuyện con cái suôn sẻ nhưng không muốn nói ra vì sợ vợ áp lực. Nhưng lạ một nỗi là cô ấy còn mong hơn cả tôi. Vừa tháng đầu mà tôi đã thấy vợ kiêng khem, canh trứng, áp dụng này nọ để sớm đậu thai. Hóa ra tất cả đều có lý do của nó…  Cô ấy muốn lấy đứa con để bảo vệ bản thân khỏi sự ruồng rẫy nếu như bí mật kia bị phát hiện. Cô ấy là người đàn bà bạc ác nhất mà tôi từng gặp trên đời này.

Toi da bi vo lua cho mot vo that dau

Trái tim tôi như vỡ vụn khi biết mình bị chính vợ lừa dối bây lâu (Ảnh minh họa)

Đúng là có công có sức bỏ ra cũng hơn thật! Vợ tôi ngay tháng sau đã có thai. Chúng tôi cứ sống bên nhau hạnh phúc và chờ đợi đón thiên thần nhỏ của mình. Trước khi lấy tôi, cô ấy tuần nào cũng tranh thủ về quê thăm bố mẹ. Với cô ấy thì lịch gì cũng không thể chen vào lịch về nhà cuối tuần. Nhiều khi tôi cũng không thích lắm bởi được mỗi ngày cuối tuần lên kế hoạch đi chơi với người yêu thì cô ấy cứ về quê mất. Nhiều lần tôi cũng đành chiều người yêu, cũng khăn gói về nhà cô ấy chơi. Nhưng có vẻ người yêu không thoải mái lắm nên thi thoảng mới cho tôi đi theo. Sau này, tôi mới biết lý do tại sao cô ấy lại chẳng muốn tôi về cùng. Sợ rằng tôi về thì bí mật kia sẽ bị lộ tẩy.

Nhưng từ ngày cô ấy cưới tôi, rồi lại bầu bí nên việc về quê, đi lại hạn chế nhiều. Đã gần hết 3 tháng đầu thai kỳ, theo lịch sang tháng thứ 4 tôi sẽ đưa vợ về ngoại chơi 1 lần cho thoải mái, rồi ông bà ngoại cũng yên tâm khi trông thấy con gái khỏe mạnh. Mọi chuyện đang diễn ra suôn sẻ, tôi hạnh phúc vì sắp được lên chức bố. Vậy mà chỉ 1 cuộc điện thoại thôi, mọi thứ gần như tan biến.

Vô tình tôi nghe được cuộc điện thoại của vợ với mẹ đẻ, tôi gần như muốn ngã gục vì lờ mờ phát hiện chuyện mình bị lừa từ trước khi cưới. Vợ tôi nói với cái giọng rất khổ tâm: “Bà ngoại cố gắng chăm cháu hộ con, làm mẹ mà con nằm viện chẳng thấy mặt mẹ đâu, con cũng sốt ruột lắm nhưng không về ngay được. Đợi vài hôm nữa con về!”. Cô ấy đang nói gì? Tôi còn nghe không thể tin vào tai mình nữa? Ai là con? Ai là mẹ trong câu chuyện đó? Hàng loạt câu hỏi hiện ra mà tôi vẫn chưa biết cụ thể câu trả lời như thế nào.

Tôi có nên hỏi cô ấy về chuyện đứa bé nằm viện kia không? Hay để vài hôm nữa về quê cô ấy, cụ thể thế nào tôi sẽ nói chuyện sau? Nếu chuyện đứa bé là thật, tức là tôi đã bị lừa, lấy phải gái đã có con mà không hề hay biết. Như thế cũng khen thay cái khả năng giấu giếm của vợ và gia đình cô ấy. Nhưng đó là sự thật thì tôi biết phải làm sao đây? Tôi biết nếu không chấp nhận con riêng của vợ tức là tôi ích kỷ nhưng nếu tôi chấp nhận thì tôi dám chắc rằng tình cảm sẽ có sự lệch lạc, hơn thua, như thế cuộc sống cũng chẳng vui vẻ gì. Còn tha thứ cho sự lừa dối của vợ với tôi lúc này là chưa thể, vì tôi ghét nhất sự lừa dối ở đời. Vậy mà tôi đã bị lừa một vố thật đau.

  • Quế Hoa