Menu

Tôi bảo hiểm tiền bạc và con tim ngay từ khi chưa có gì

06:00 04/03/2019

pno
Không ai có nghĩa vụ phải yêu thương và bên bạn cả đời, dù đó là cha mẹ, con cái ruột thịt, huống hồ là chồng - một người bạn đồng hành.

Hoa hậu Hương Giang:

Nhiều năm về trước, tôi từng tự hỏi lấy chồng để làm gì. Muốn được yêu chiều, chăm sóc nhau thì làm người yêu là đủ. Gặp nhau những lúc điểm phấn tô son, xinh xắn đáng yêu vui vẻ. Thậm chí muốn có con thì vẫn có thể sinh những đứa trẻ đáng yêu mà không cần ràng buộc hôn thú. Tình cảm là chuyện của hai người, tự dưng lại có thêm nhà nội, nhà ngoại... với bao nhiêu nghĩa vụ trách nhiệm, chưa kể sự khác biệt lối sống. Tóm lại là giảm hẳn sự tự do, cuộc sống độc lập. 

Toi bao hiem tien bac va con tim ngay tu khi chua co gi
Hoa hậu Hương Giang từng hỏi bản thân “lấy chồng để làm gì?”

Rồi tới khi sinh con, tôi đau vết mổ, nhìn thấy mình trong gương như một người xa lạ: bèo nhèo, rã rời, mệt mỏi, cáu gắt, thấy vẫn có một người ở bên cạnh chịu đựng, chăm sóc, bày trò cho mình vui, tôi hiểu rằng mình lấy chồng để có người bạn ở bên cạnh những lúc mình khổ cực nhất. Khi đẹp đẽ, khỏe mạnh, vui vẻ thì có nhiều người mình chia sẻ được. Nhưng hãy chọn ở bên người làm bạn cười, làm bạn tự tin khi bạn cần sự động viên nhất. Từ người lạ thành người thương rồi quyết định kết hôn, đó là khi người thương thành người thân của mình. Là gia đình. Là bên nhau khi vất vả, ốm yếu, mệt mỏi, lo toan, cùng hạnh phúc trong mỗi phút giây, cùng làm việc xây đắp cho tương lai.

Vậy còn khi hết tình cảm? Khi cả hai không còn tôn trọng, cùng chia sẻ với nhau được nữa thì chia tay là quyết định đúng đắn nhất, chỉ do hai người quyết định mà thôi, chẳng cần quan tâm tới nhà nội, nhà ngoại, bà tổ trưởng dân phố, ông quan tòa, đồng nghiệp bàn tán làm sao. Có ai sống thay cho mình được. Cảm xúc của mình, cuộc sống của mình thì mình phải tự chọn và chịu trách nhiệm. Cuộc đời - nghe thì dài mà thực ra ngắn lắm, quay đi quay lại là hết, đùng một cái tai nạn, bệnh tật, bất trắc, ai biết mình sống được bao lâu mà phải chôn vùi trong một gia đình lạnh lẽo. 

Tôi là người hay nghĩ tới những điều bất trắc, chuẩn bị “bảo hiểm” tiền bạc và con tim ngay từ khi nó chưa xảy ra. Không ai có nghĩa vụ phải yêu thương và bên bạn cả đời, dù đó là cha mẹ, con cái ruột thịt, huống hồ là chồng - một người bạn đồng hành. Vậy nên tôi trân trọng mỗi ngày được sống bên những người mình yêu thương, cố gắng để giữ “nhịp điệu” phát triển của cả vợ chồng tương đồng với nhau. Đã có biết bao cuộc chia tay vì lý do người chồng/người vợ thay đổi. Rốt cuộc ai chẳng thay đổi khi mỗi ngày trôi qua? Nhìn lại mình của năm trước đã thấy khác của năm nay, nếu không thì mình đang giậm chân tại chỗ. Khi nhịp điệu của hai người đã không còn song hành, chỉ còn lo toan, mệt mỏi, giận dữ, ừ thì chia tay, nhưng có nên hận thù? 

Khi những yêu thương chăm sóc kia đã từng là thật. Khi mình đã từng thấy hạnh phúc, cảm động. Khi mình được trọn vẹn cảm nhận thế nào là yêu thương, gia đình. Giận thì mới ly hôn, nhưng hận thì chắc là không. Giận thì sẽ hết, hận thì chỉ khổ mình đeo tảng đá trên vai. Nghĩ về người cũ đã qua như bạn - một - quãng - đường, mình đã từng có và đến lúc chia tay, có lẽ mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn để yêu, trân trọng bản thân mình và cho mình cơ hội được có những người bạn đồng hành kế tiếp. Cuộc sống mà, ngắn lắm...

Chị Lan Hương (Giám đốc HoanglanSpa Clinic, Q.3, TP.HCM): 

Tôi có cô bạn gái thân từng lâm vào cảnh dở khóc, dở cười vì chuyện “thỏa thuận miệng”. Cô bước vào cuộc hôn nhân lần hai với tài sản là một cuốn sổ tiết kiệm nho nhỏ và một căn nhà. Có người nhắc nhở hãy giữ tài sản riêng, cô đều gạt đi, cho qua với lý do: nhà mua trước hôn nhân thì chắc chắn và rõ ràng là của riêng mình và con mình rồi. Thế nhưng, cuộc sống có những chuyện chẳng ngờ. Trước tiên là món tiền trong sổ tiết kiệm của cô lần lượt được lấy ra để giải quyết những chuyện mâu thuẫn đất đai, nhà cửa bên chồng, rồi họ mua xe cộ, thậm chí cả căn hộ chung bằng tiền đó. Khi yêu thương còn tràn đầy, cô vui vẻ nghĩ đó là mình bù đắp khó khăn cho chồng.

Tới một ngày, anh chồng đề nghị cô bán căn nhà riêng, góp tiền mua nhà chung lớn hơn, cô không đồng ý. Thế là cuộc sống bắt đầu trở nên ngột ngạt vì những trách móc, dằn vặt xa xôi của anh chồng mới, rằng cô ích kỷ chỉ lo cho con mình. Thủ thỉ, rủ rỉ mãi, cuối cùng anh ta thuyết phục cô rằng, cứ bán đi, anh ta sẽ làm giấy tờ cam kết về chuyện tài sản riêng của vợ trong khối tài sản chung. Bạn tôi đành gật đầu.

Toi bao hiem tien bac va con tim ngay tu khi chua co gi
 

Nhà riêng bán xong, anh chồng nhất định lơ chuyện làm giấy tờ cam kết. Cô bạn bị chồng cũ chất vấn sao lại bán căn nhà mà họ đã thỏa thuận để trao cho con chung của hai người khi cháu 18 tuổi. Sau bao đắn đo, cô đành mở lời nhắc chồng làm giấy tờ về tài sản riêng của vợ như anh hứa. Đến chừng đó, anh chồng làm ầm ĩ, rằng anh bị xúc phạm, rằng cô tính toán, so đo. Hạnh phúc rạn nứt từ đó. Cô phải ra tòa ly hôn lần hai.
Bạn tôi bây giờ gặp ai chuẩn bị kết hôn cũng dặn: phải dứt khoát, rõ ràng, phân minh bằng giấy tờ từ đầu. Những lời hứa hẹn cửa miệng thường chỉ được đưa ra để “giải quyết tình huống” và mọi chuyện sau đó vô cùng phức tạp.

Chị Trâm Anh (kinh doanh, Q.8, TP.HCM):

Chuẩn bị kết hôn, cô bạn của tôi được bố mẹ cho căn nhà và mảnh đất khá lớn để làm ăn. Gia đình tư vấn cho cô là nên có hợp đồng đàng hoàng với chồng về chuyện tài sản riêng trong trường hợp ly hôn. Cô ấy phân vân, ngại ngùng mãi, không chịu nói ra. Cuối cùng bố mẹ cô ấy quyết định nói với con rể.

Toi bao hiem tien bac va con tim ngay tu khi chua co gi
 

Chẳng dè, anh chàng tức giận, làm toáng lên, cho rằng mình bị khinh rẻ, coi thường. Họ hủy đám cưới. Cô bạn vật vã, khóc lóc trách bố mẹ mãi, rằng họ làm gãy đổ hạnh phúc của cô. Nhưng chúng tôi thì nghĩ: “Nếu anh ta chẳng có ý định gì, sao lại không hiểu chuyện mà đùng đùng bỏ đi. Có phải vì mục tiêu đào mỏ của mình bất thành?”.

Với người Việt chúng ta, chuyện làm hợp đồng tiền bạc trước khi kết hôn còn khá nhạy cảm. Nó khiến nhiều kẻ có thể mập mờ, nhập nhèm những ý định của mình, trộn lẫn chúng vào những khái niệm về tự ái, danh dự. Giá như những chuyện như thế được xem là chuyện bình thường thì hay biết bao.

(ghi)