Menu

Tin vào hạnh phúc

11:14 08/02/2015

pno
PNCN - Ngà cẩn thận treo mấy túi đồ lủ khủ lên xe. Những ngày cuối năm, tan sở mà cứ như đi buôn, luôn là câu cửa miệng của cánh đàn bà. Nhà ai có đặc sản gì là mang vô buôn bán, chia sớt. Từ mớ lạp xưởng tươi, bịch mứt me nguyên trái ít ngọt đến mấy hũ dưa món đậm đà… Ra tới cổng, Ngà gặp anh đồng nghiệp từng có dịp đi công tác chung miền Tây năm rồi. Ngà tươi tắn cười chào, ngại ngần cảm ơn khi anh nhất định dúi vào tay Ngà thùng nước mắm gồm mấy chai nhỏ xíu. Chị đừng khách sáo thế, loại nhĩ hảo hạng đấy, mang về cho chồng chấm bánh chưng.
edf40wrjww2tblPage:Content

Tin vao hanh phuc

Mới nhắc đó mà linh thật! Điện thoại Ngà rung trong túi, là của chồng: “Anh đã được lãnh tiền thưởng, sẵn được tặng túi quà tết nên ghé nhà biếu bà ngoại Cà Rốt luôn nhé. Khoảng bảy giờ anh về tới nhà”. Ngà bấm “Dạ” để trả lời, sau đó hòa vào dòng người tấp nập chiều     cuối năm.

Hình như năm cùng tháng tận dễ làm cho người ta hoài niệm, nên Ngà bỗng dưng nhớ thời điểm này của một, hai năm trước. Phải nói là bi kịch! Ngà mới sinh non đứa con thứ hai, cảnh nhà không đến nỗi túng bấn, nhưng cứ chật vật khó hiểu. Cảm giác mỏi mệt sau cả ngày đi làm, về đến cửa là con cái nheo nhóc, hay đau bệnh khiến Ngà cáu bẳn hẳn. Thêm chồng lúc ấy lại hay đi. Đi đâu, ai biết. Ngà ở nhà vừa tủi thân vừa hờn ghen trong lòng. Đàn ông tuy hai con nhưng đâu “xuống” nhanh như phụ nữ. Họ chỉ gia công chút đỉnh, còn lại bao nhiêu vất vả đớn đau, đàn bà lãnh hết. Thời buổi này thật chẳng biết tin ai. Phải quản chồng. Biết thủ cho con, cho mình. Những lời khuyên của chị em đồng nghiệp làm Ngà thêm khổ sở. Phải thế nào chứ, có đâu chồng thì phơi phới tự do, mặc vợ đầu tắt mặt tối thế này!

Những bài học kinh nghiệm xương máu ở xung quanh lẫn trên mạng làm Ngà nghẹt thở. Bao tưởng tượng rối rắm cuốn Ngà vào đấy. Ngà vốn hay hoài nghi về hạnh phúc. Đọc báo, thấy cặp đôi tre trẻ nào đó khoe hình ảnh vui vẻ bên nhau, đầu Ngà phang ngay một câu: ồn ào quá, lúc chia tay có sợ thiên hạ chê cười? Chưa tới mức báng bổ vào mọi chuyện tình đẹp đẽ, nhưng Ngà thường tự hỏi, vì đâu mà người ta có thể đóng kịch, “diễn” những cảnh ấm êm, giả tạo đến thế? Còn bao nhiêu xấu xa, buồn bực thì giấu diếm kỹ càng, gom lấy làm của riêng thì phải. Thường trực trong Ngà là ý nghĩ “ba mươi chưa phải là Tết”, đừng vội phô phang hạnh phúc, kẻo sau này lại làm mồi cho người ta mỉa mai, thương hại…

Thời thơ ấu thiếu bàn tay mạnh mẽ của cha khiến Ngà có phần chênh chao, nghi ngờ vào lòng thủy chung và hạnh phúc có thật. Vài mối tình vụn vặt thất vọng càng khiến Ngà tin rằng, đàn ông đa phần là xấu, phản bội, bắt cá hai tay, Sở Khanh, là thế này thế nọ… Khó khăn lắm, chồng Ngà mới tạo được niềm tin nơi cô. Bên anh, Ngà từng cảm thấy vô cùng yên tâm và tin tưởng. Thế nhưng, bận rộn mải mê mưu sinh đã khiến Ngà dần co mình lại, những mặc cảm, muộn phiền, vướng mắc trong lòng dần trở thành một vách ngăn vô hình, khiến hai vợ chồng xa cách    thế nào…

Có lần, Ngà đọc được ở đâu đó rằng, nếu đàn ông yêu bạn, bạn không cần quản. Còn nếu đàn ông không yêu bạn, thì không tới lượt bạn quản. Đàn ông đối xử tốt với bạn, thì không cần phải quản. Đàn ông đối xử tệ với bạn sẽ không để bạn quản. Đàn ông biết nghe lời, không cần quản. Đàn ông đã không nghe lời, muốn quản cũng chẳng quản được. Tóm lại, thì phụ nữ chỉ cần quản bản thân mình là đã tốt lắm rồi, cần gì phải đi quản đàn ông, mà cụ thể ở đây là nhăm nhe quản chồng!

Ngà giật mình ngó lại việc “quản lấy bản thân”. Từ lúc lấy chồng, Ngà mang tâm lý an phận thấy rõ. Chỉ chăm chăm coi gia đình là tất cả, nên thắc thỏm lo âu, nơm nớp sợ sệt. Như chị gà mái đặt tất cả trứng vô một cái rổ, chỉ sợ một chút sơ sểnh là tan tành. Những hoài bão ước mơ về công việc, về thăng tiến, về sở thích này nọ đã dần dần bị dẹp vào xó. Hai đứa trẻ sàn sàn tuổi khiến Ngà chỉ mong xong việc để ngủ. Ngà vô cùng ít mối quan hệ, bạn gái cũng hiếm hoi, chứ đừng nói là người khác phái. Ngà luôn lảng tránh những dịp tụ tập, hội hè, công tác, phong trào, với lý do con nhỏ, nhà neo người, không có năng khiếu… Ngà nhìn những chị em năng động, nhẹ nhõm với ít nhiều ganh ghét khó chịu. Ai mà bỏ bê gia đình, say việc hay thăng tiến thì Ngà càng dị ứng. Đàn bà có chồng con rồi, sao vẫn rảnh rang đi lo chuyện bao đồng đến vậy, lại còn ích kỷ, chăm sóc kỹ lưỡng cho mình để làm gì?

Phải lâu lắm, Ngà mới thoát khỏi những suy nghĩ kiểu ấy, để cân đối và thu xếp lại đời mình. Dè dặt, Ngà thử bon chen vào vài chuyến công tác, không tự đặt mình ở ngoài lề cuộc sống nữa. Đàn bà bận rộn cũng có cái thú của nó, ấy là khiến mình chẳng còn thời gian để mà tưởng tượng, suy diễn lung tung. Dạng như, giờ này chồng đang làm gì, xung quanh có đối tượng nguy hiểm nào không? Tại sao chồng không lo giữ vợ, mà mình thì cứ sồn sồn lên như vậy? Mình có gì kém cỏi không bằng chồng à?

Chồng Ngà nghiêm túc lẫn bâng quơ bảo, em phải thay đổi thôi, vợ à. Cứ loay hoay thế này là tự mua dây buộc mình mãi đấy! Sống phải có niềm tin, an nhiên mà đón nhận những đổi thay, nếu có. Hãy tận hưởng đời mình, chứ không phải bươn bả mà bơi theo nó. Đáp lại những thân tình ấy, là câu hỏi hoang mang của Ngà: “Tình yêu có thật sự tồn tại trên đời này?”. Anh có vẻ ngỡ ngàng khi Ngà “nâng quan điểm” kiểu đó. Đã xảy ra chuyện gì, hở em? Ngà bật khóc, trong nức nở tủi thân, bao nhiêu tâm trạng dằn vặt, nghi ngờ được cô trút ra bằng hết.

Đó cũng là lần đầu tiên, Ngà thấy chồng mình cương quyết đến vậy. Anh bỏ tiền thuê một người đến phụ việc theo giờ vào cuối ngày, để Ngà đỡ vất vả. Anh mở lòng chia sẻ với Ngà hơn về mọi thứ. Những dự định be bé gần gũi như mua cái tủ lạnh mới, dạy bơi cho con, Ngà đi học thêm ngoại ngữ… làm Ngà thấy cuộc sống có mục tiêu rõ rệt. Anh khiến Ngà hiểu rằng, cuộc hôn nhân nào cũng trải qua nhiều giai đoạn thăng trầm, mà quan trọng nhất, là hai nhân vật chính phải nắm được quy luật của nó, để tin vào chính mình cũng như bạn đồng hành.

Có lẽ, những biện pháp cứng rắn ấy, cộng với nỗ lực của chính Ngà đã cứu vãn đời sống có phần buồn tẻ và bế tắc. Đàn bà, đừng nên buông xuôi, cũng chẳng cần quá “ham hố” thì mới tỏa sáng. Kết luận ấy, là khi Ngà tươi tắn hòa mình vào xã hội, không chăm chăm đợi chồng về mỗi tối, chẳng canh me coi anh đi đâu, ghé đâu nữa. Hạnh phúc không phải là chờ đợi một sự bảo đảm, mà là mình cứ mạnh dạn tiến về phía trước. Con của Ngà ngày một lớn hơn. Cuộc sống có những lý lẽ riêng của nó, mà nếu người ta không biết trân quý, sẽ thấy nó tầm thường và có khi vô nghĩa là vậy.

Ngà rẽ vào hẻm nhà mình. Mùa xuân sắp về tới nơi đây, mang an yên và sum vầy đến gần bên, rất thật.

 HOÀNG MY