Menu

Tìm người biết thức cùng ta

19:00 25/07/2018

pno
Có một người “ngủ cùng nhau” trong đời này không khó. Tìm được người “thức cùng nhau” mới là quan trọng.

Tối, giữa câu chuyện phiếm về hàng xóm, bạn bè, chồng chợt bảo: “Ở đời, thức cùng nhau mới khó, chứ ngủ cùng nhau rất dễ”. Tôi lập tức xù lông: “Khai mau, anh từng ngủ với bao nhiêu người rồi?”. “Em sao cứ nói linh tinh hoài. Em nghĩ chồng em là người như vậy sao?”.

Cái gãi đầu khó xử, không biết phải giải thích sao của chồng khiến tôi cười xòa, bởi tôi thừa biết tính chồng mình - có… cho kẹo anh cũng chẳng dám léng phéng. Nhưng tôi phải “hù” anh một chút, cho chừa kiểu triết lý nọ kia, cũng là để nhắc chừng chồng. Đời mà, ai biết được.

Tim nguoi biet thuc cung ta
 

Thật ra, cái sự “thức cùng nhau” mà người ta hay nói hàm chứa rất nhiều điều. Có thể, sau một cuộc yêu, người ấy sẽ thức cùng ta để hỏi han xem ta có mãn nguyện không, có mệt, có khát nước không. Còn ta sẽ vuốt những giọt mồ hôi trên mặt chồng mà mỉm cười khen rằng, “anh rất tuyệt”, rồi mới ôm nhau mà thủ thỉ chuyện đời, chuyện người, đến khi cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.

“Thức cùng nhau” cũng có thể là nửa đêm, ta chợt bật ra tiếng ho rồi thức giấc vì máy lạnh vẫn để 23 độ như đầu hôm. Thế rồi người bên gối cũng thức, bật dậy, điều chỉnh lại nhiệt độ, xong đi lấy cho vợ ly nước ấm, lấy chiếc áo dài tay khoác lên người vợ và vỗ vỗ lưng nàng cho đến khi tiếng ho nhẹ hẳn.

“Thức cùng nhau” là đã quá nửa đêm mà ta cứ mãi trở mình không yên giấc. Chàng sẽ hỏi có việc gì khó nghĩ, để ta được gục đầu lên bờ ngực thân quen hay dụi vào nách chàng, để mặc cho nước mắt tuôn, vì hôm ấy ta gặp bao uất ức trong công việc, đến nỗi muốn cãi nhau một trận “banh xác” với sếp rồi ra sao thì ra.

Đôi bàn tay rắn rỏi của chồng sẽ khẽ lau nước mắt cho ta, ôm lấy ta, mơn trớn và bảo rằng: “Không sao, có anh ở đây rồi, cứ kể anh nghe”. Ta sẽ được trớn, để mọi thứ tuôn trào như mạch suối. Giữa bao mô tả, chứng minh, nhận xét, suy luận… đầy uất ức đó, chồng vẫn lặng im “chịu trận” đến mấy chục phút, chốc chốc lại hỏi lại vài chi tiết, rồi mới nhẹ nhàng bày cho ta cách tháo gỡ. Mà thường thì chồng hay bắt đầu từ những chuyện… không đâu, chẳng liên quan gì đến vấn đề, ví như: “Em đi làm để làm gì?”. “Để có tiền, nuôi con, phụ anh lo cho gia đình”. “Vậy em nghỉ việc nơi này, thì có xin việc nơi khác không?”. “Có”. “Vậy biết nơi mới có tốt hơn chỗ cũ không?”. “Chưa biết”. “Vậy thì cãi với sếp làm gì? Nghỉ việc chỗ này rồi cũng đi làm nơi khác, mà chưa chắc chỗ mới tốt hơn chỗ cũ, chưa chắc sếp mới tốt hơn sếp cũ?”. “Ơ…”.

Tim nguoi biet thuc cung ta
Ảnh minh họa

Ta đuối lý, ngơ ngác, còn chồng kể câu chuyện vui, rằng: Anh A bảo với anh B:
- Hôm nay tao vừa cãi nhau một trận với sếp.
- Ngon! Lý do?
- Tao đòi tăng lương. Sếp bảo còn dám đòi tăng lương nữa sẽ bị đuổi việc.
- Rồi sao?
- Bọn tao cãi đến nảy lửa. Cuối cùng, vì hòa bình thế giới, nên đạt được thỏa thuận rất tốt.
- Làm sao hay vậy?
- Dễ ợt, tao không đòi tăng lương và sếp cũng không ký quyết định đuổi việc.

Chồng lại cù léc ta, hỏi câu chuyện có hay không, có ý nghĩa không. Ta cong môi định cãi già thì “bên kia” đã khóa chặt lời ta sắp thốt ra bằng một nụ hôn dài mải miết. Vậy là bao ấm ức trong lòng ta đã được giải tỏa, vì suy cho cùng, ta đi làm cũng chỉ là để lãnh lương, có tiền trang trải cuộc sống, chăm lo cho chồng con mà thôi.

Còn “ngủ cùng nhau” ư? Cứ “xong việc” thì người lăn quay ra ngáy, để một mình ta bơi giữa chập chùng cảm xúc kèm nỗi ấm ức rằng người ta không tinh tế, không biết quan tâm tới người dưới gối.

“Ngủ cùng nhau” là sau một ngày lao động mệt nhọc, sau cơm tối là người lên giường ngáy pho pho, mặc cho ta vẫn chưa an giấc vì bao lo lắng cơm áo gạo tiền, một chứng bệnh trong người vừa phát hiện. Cái người “ngủ cùng nhau” đó chỉ biết nằm chung trên giường mà chẳng biết nhờ đâu giường mới thơm tho, sạch sẽ thế này. Người “ngủ cùng nhau” đó, quơ tay qua là có vợ kề bên để làm gối ôm mà ngủ chứ không hề biết tâm tư, sức khỏe vợ hôm ấy thế nào.

“Ngủ cùng nhau” như thế chẳng phải quá dễ sao? Bởi vậy, “thức cùng nhau” mới là điều quan trọng và người sẵn sàng thức cùng ta đáng trân trọng biết nhường nào. 

Trang Đào