Menu

Nuôi nấng con vợ từ nhỏ, cha dượng vẫn bị theo dõi

16:30 25/06/2019

pno
Hai con gái vô tư, vẫn sáng sáng mang lược và thun ra nhờ ba cột tóc, mách ba áo con rách rồi và xỏ kim cho tôi vá áo. Vậy mà hình như vợ đang theo dõi tôi đâu đó...

​Chúng tôi rổ rá cạp lại, khi về với nhau, tôi chỉ có một mình, vợ có hai con gái một lên năm một lên hai. Nay con gái lớn đã mười tuổi.

Tôi cũng muốn có đứa con chung và vợ chồng "thả" tự nhiên, nhưng không thấy gì. Tuy vậy, tôi không quá đặt nặng chuyện phải thêm con. Bởi nuôi nấng dạy dỗ một đứa trẻ thời nay đâu dễ. Chuyện chăm sóc, học hành, trường lớp, đón đưa nếu làm cho tử tế chu đáo đã là cả một sự kỳ công rồi. Tôi thương hai con gái và xem chúng như con ruột vì thực tình đã ẵm bồng hai đứa từ khi lên hai, lên năm. 

Nuoi nang con vo tu nho, cha duong van bi theo doi
Sinh một đứa trẻ không khó. Nhưng nuôi nấng dạy dỗ là cả một công trình. Ảnh minh họa

Từ ngày ba tụi nhỏ và vợ tôi chia tay, người đàn ông ấy không đến thăm cũng không có nghĩa vụ gì, nên tôi đã hết lòng chăm bẵm yêu thương chúng. Vì thế chúng cũng coi tôi như cha ruột. Những khi cả nhà đi chơi, người ta khen tôi có hai con gái giống ba. Tôi cảm nhận hạnh phúc và không hề nghĩ lợn cợn hai từ "cha dượng".

Buổi tối nọ, vợ đi thể dục muộn mà chưa thấy về, tôi đi tìm thì thấy vợ đang nói chuyện với mấy chị hàng xóm. Vì không muốn cắt ngang câu chuyện nên tôi đứng ở phía sau chờ. Và rồi đó là quyết định sai lầm.

Trong câu chuyện của họ tôi chỉ là một ông bố dượng như hàng ngàn ông bố dượng ngoài kia cần phải đề phòng và cảnh giác. Một chị nói, bố đẻ nhiều khi còn chẳng yên tâm nói gì bố dượng. Hai đứa có vẻ quấn ổng lắm, nên càng phải coi chừng.

Kinh ngạc là vợ tôi cũng đồng tình, vợ nói vô ấy cũng theo dõi để mắt lắm, ai biết lòng người thế nào lỡ xảy ra gì lại ân hận.

Tôi lặng lẽ về trước, năm năm sống cạnh nhau mà vợ vẫn không hiểu tôi là người thế nào, điều đó làm tôi đau đớn.

Ngày đó, vợ một nách hai đứa con bé xíu, ở khu nhà trọ chật chội. Mẹ đi làm khóa cửa ngoài, trong nhà chị tự trông em, có lúc em khóc, chị dỗ không nổi nên cũng bật khóc theo. Hai đứa khóc không có ai dỗ nên tự khóc tự nín.

Tôi khi ấy đang sửa nhà, nên phải tạm ở trọ cùng khu. Tôi mang đồ ăn, đồ chơi cho hai đứa, dần dần thân thiết với ba mẹ con.

Quen vợ, ai cũng khuyên tôi nên xem lại. Tôi dù một lần đò nhưng nhẹ thân, kiếm đâu chẳng được vợ trẻ, tội vạ gì đâm đầu vào bà mẹ đơn thân hai con làm gì. Nhưng khi đã thương, đã hợp thì làm gì có ai tính toán.

Tôi đón ba mẹ con về, tạo điều kiện cho vợ đi học thêm và tìm việc làm tốt hơn. Hai con gái được học hành đàng hoàng. Vì thương như con ruột nên tôi không tiếc công tiếc của vì nghĩ con của vợ cũng là con của mình. Nếu tôi gieo tình yêu sẽ gặt được tình yêu thương của chúng. 

Nuoi nang con vo tu nho, cha duong van bi theo doi
Tôi thương các con như con ruột và nuôi nấng, ẵm bồng chúng từ bé. Hình minh họa.

Từ khi nghe những lời của vợ, tôi bắt đầu chán nản. Chuyện xã hội ngày nay nhiều tình huống tệ hại quá, cô ấy hay ai đó cũng có thể bị ảnh hưởng. Nhưng sống chung mà vậy là không ổn. Tôi bắt đầu suy tính cho đời mình. Tôi có nhà có vườn và có công việc, sau này nghỉ hưu tôi về chăm vườn tược đủ ăn qua ngày. 

Về già lỡ có bệnh hoạn thì bán bớt vườn cũng đủ trang trải, tôi xác định tuổi già của mình và nhất định không nhờ ai.​ Là nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn thấy bị tổn thương, đau đớn.

Hai con gái vẫn vô tư sáng sáng mang lược với cọng thun ra nhờ ba cột tóc, mách ba áo con rách rồi và nhanh nhảu xỏ kim cho tôi vá áo. Tôi chạnh lòng tủi thân và tự nhiên cũng có chút gượng gạo.

Không biết vợ có dặn dò hai đứa trẻ cần cảnh giác tôi hay không, tôi phải biết tự mình giữ khoảng cách thật xa chúng. Không biết khi cha con tôi chải đầu, cột tóc cho nhau, vợ có đang từ một góc khuất nào đó canh chừng, theo dõi?

Sống trong cảnh này, tôi thấy thật mệt mỏi. Vợ thấy tôi đến bữa ăn lưng chén cơm thì hỏi "anh mệt hay sao". Mà tôi làm sao nói được rằng chỗ trái tim mình đang rất mệt.

Hoài Thương (Đà Nẵng)