Menu

Nắm tay nhau đến già

06:00 06/03/2019

pno
Lấy chồng đâu phải chỉ để khổ như điều Hân vẫn luôn kêu ca, đúng ra phải là để có người nắm tay đến già, làm cây gậy chống cho nhau khi lưng ai đó đã còng.

Những tối mùa xuân trời vẫn lạnh căm, nằm co ro trong chăn, Hân mới thấm thía câu nói “bỏ chồng rồi lấy ai mà ôm”. Dũng từng nói đùa câu này mỗi khi cô đòi ly hôn. Khi ấy, Hân đánh đồng câu nói của Dũng là sự cợt nhả trên nỗi bế tắc, chán chường của vợ nên thường cay cú nhiều hơn.

Cho đến một lần, cô ném tan chiếc điện thoại khi Dũng một lần nữa vừa cười vừa đùa “50 năm nữa rồi bỏ nhau” mặc cho Hân đang muốn nổi điên, gào lên: “Là em đang nói thật đấy! Anh có hiểu tiếng người không?”. Dũng khựng lại đầy bất ngờ, đau đớn. “Nếu em đã thực sự muốn vậy…”, anh xách vali bước ra khỏi nhà ngay trong đêm như không đủ sức chịu đựng nữa.

Có những sự chia cách đôi khi diễn ra theo cách đơn giản đến không ngờ như thế. Dũng đi rồi, căn nhà yên tĩnh đến đáng sợ. Khi cho phép sự trống rỗng trong mình lên tiếng, Hân tự hỏi rốt cuộc việc ly hôn có phải là điều cô thực sự muốn hay không? Không cần phải thấp thỏm đợi ai những lần đi làm về muộn, không còn người đối diện bên mâm cơm mà mắt dính lên tivi, không cần bố chơi với con, không phải thực hiện bất cứ nghĩa vụ nào với đằng nội, muốn đi chơi đâu cũng có thể xách vali lên và đi ngay lập tức… Nhưng sao tất cả những viễn cảnh ấy, nay đã thực hiện được, Hân vẫn cảm thấy cô đơn đến lạ?

Nam tay nhau den gia

Ảnh minh họa.

Bác gái hàng xóm sang gõ cửa nhờ Hân tra xem xe buýt số bao nhiêu thì đi được đến bệnh viện. Hỏi qua thì vì “cái bụng bác bỗng to bất thường, gặp ai cũng bảo có vấn đề nên đi khám một chút”. Không hiểu sao, khi tiễn bác xuống dưới tầng 1, nhìn dáng bác tập tễnh, cầm ô đi một mình sang bên kia đường để bắt xe buýt, trong Hân dấy lên sự thương cảm, xót xa. Giá như bác trai còn sống, bác gái đã chẳng phải suốt ngày lủi thủi một mình như thế. Ba cô con gái ở xa, hiếm hoi lắm mới có dịp ghé về thăm mẹ. Thế nên dù cho ngày thường hay khi ốm đau, thỉnh thoảng đôi mắt bác vẫn thất thần nhìn lên di ảnh chồng.

Hân ấn tượng mãi hình ảnh ba của anh bạn cùng cơ quan trong những ngày cuối cùng nằm viện. Ông cứ nắm chặt lấy tay vợ đầy lưu luyến, day dứt như không muốn để bà ở lại một mình. Nghe kể, những năm tháng cuối đời, hai ông bà đi đâu cũng có nhau, suốt ngày rong ruổi trên chiếc xe Honda cũ dù là ghé qua chợ mua thức ăn, đi thăm người bạn hay thậm chí là lên ủy ban làm giấy tờ, thủ tục gì đó mà có khi chỉ cần một người. Cuộc sống vợ chồng mà ông cầm gáo múc nước, bà vo gạo nấu cơm ấy thường khiến bao người xung quanh cảm động, ngưỡng mộ, dù thời còn son trẻ, ông từng làm điều có lỗi với bà…

Nhưng bà, bằng sự vị tha, đã cho ông một lối quay về với gia đình, cũng như cho chính bà một cơ hội để có người nắm tay đến già. Cũng có thể, họ sinh ra ở cái thời “cái gì hỏng thì sửa chứ không vứt đi”, nên luôn biết cách hàn gắn những tổn thương, sửa chữa những lỗi lầm để cùng xây nên một tổ ấm hạnh phúc như thế. Chứ không phải như thời nay, cái thời chỉ cần mệt mỏi một chút, khó khăn một chút là đã muốn vùng lên đập đi xây lại, giống như cách Hân đang cố đuổi Dũng đi. Không biết đã bao nhiêu lần, chuyện ly hôn được mang ra nói dù chỉ bắt nguồn từ những nguyên nhân nhỏ xíu xiu, nhẹ nhàng cười phào cũng có thể bỏ qua cho nhau.

Nam tay nhau den gia

Ảnh minh họa.

Dũng thường quên những ngày kỷ niệm của hai vợ chồng, tính cách khô khan nên chẳng hề biết tự động hỏi “hôm nay em mệt không, có gì vui, có gì buồn không?”, hay trong "chuyện ấy", Dũng cũng chẳng biết Hân thích thế nào để chiều, trời lạnh cũng đãng trí quên không nhắc vợ mặc ấm hơn… Nhưng Hân lại cho rằng tất cả những lỗi lầm đó là do chồng không yêu mình nên không tìm được cách để thỏa mãn những mong muốn của vợ. Thì ra lỗi là ở Hân, nếu cô nói ra những cảm xúc của mình, chắc chắn phía bên kia sẽ hiểu hết. Đằng này Hân cứ giữ chặt rồi chất chồng suy diễn, vướng mắc, lâu dần như quả bóng muốn nổ tung…

Hân nhận ra giữa mình và Dũng còn đó một tình yêu rất lớn. Chia cách rồi mới thấy nhớ, mới thấy tất cả những giận hờn thật sự chẳng đáng là gì so với tình yêu ấy. Đâu rồi lời hứa sẽ cùng chia sẻ mọi cung bậc cảm xúc trong cuộc sống, cùng vun vén xây đắp tổ ấm, chăm lo con cái và yêu thương nhau đến đầu bạc răng long. Hẳn lời hứa ấy vẫn còn đó nếu cả hai người còn muốn, mà thực ra phần quyết định lại nằm ở Hân. Lấy chồng đâu phải chỉ để khổ như điều Hân vẫn luôn kêu ca, mà đúng ra là để có người nắm tay đến già, làm cây gậy chống cho nhau khi lưng ai đó đã còng.

Hân nợ Dũng một lời xin lỗi. Cô biết phía bên kia, anh vẫn chờ.

Cát Tường