Menu

Một mình lặng nghe mùi tết

16:00 06/02/2019

pno
Vậy là năm mới cũng đã đến thật rồi, lặng lẽ nhìn ảnh cưới của ba má, con một mình, nghe mùi tết thật lạ.

Mở bài nhạc quen thuộc, con đã đón giao thừa một mình. Ngồi ở ghế đối diện hình cưới ba má, con kể câu chuyện thật dài. Má vui cùng con má nhé, đừng nghẹn ngào ở những đoạn ngập nghềnh. Cuộc đời mà, vui có, buồn có, mồ hôi, nước mắt và cả những lúc con muốn từ bỏ, nhưng cuối cùng con của má vẫn ở đây, cùng má điểm lại thời khắc năm mới.

Cũng như lần trước, con chưa bao giờ hối tiếc về quyết định của mình, con tin ở chặng đường nào, má cũng sẽ ủng hộ con phải không? Mở cửa ban công, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của mùa xuân, đường Sài Gòn cũng một mình kìa má, không còn xe cộ náo nhiệt, không còn bụi bẩn che kín, ngọn đèn vàng tiếp nuối nhau, đón chào một năm thật mới mẻ.

Mot minh lang nghe mui tet
Tài sản duy nhất con luôn mang theo bên đời, đó là hình cưới của ba má.

Chuyển nhạc sang bài cải lương má thường hay nghe, nằm dài trên ghế, con như trở về thời thơ bé. Ở đó, má hối hả dọn dẹp, hối hả làm bánh mứt, bà ngoại canh lửa, vớt những đòn bánh tét đậm mùi lá chuối, khói quê nhà sao mà thương đến thế. 

Thắp nén nhang khi cả Sài Gòn pháo hoa tung trời, giao thừa không có má, nghe sao mà thương quá, thương những chuỗi ngày cơ cực, thương những chuyến xe ôm má đi - về, thương cả chiếc áo bà ba đầy gió bụi, đâu đây tỏa ra mùi thơm của bà mẹ nghèo. Hương tết lạ quá má nhỉ, không háo hức đợi chờ, không nô nức bánh kẹo, con một mình, cải lương đang ngân vang, hình cưới của ba má sao đẹp đến thế.

Không đẹp sao được khi đó là cả gia tài của đứa con chưa kịp lớn, con chỉ có mỗi tấm hình để thắp nén nhang hiếu đạo. Người ta nói con thật tội nghiệp, nhưng con tin mình đang vui má à. Con vui khi con đã can đảm vượt qua những nỗi nhớ da diết, con dám tiếp tục bước đi với đôi chân khập khiễng. Nhìn đời, con mỉm cười.

Mot minh lang nghe mui tet
Sài Gòn ngày tết bình yên, thoáng đãng. Ảnh: Phạm An

Con đâu có một mình, ghé ngang chợ Tân Định, tận hưởng ly cà phê sữa đá, thăm những cụ già ven đường Hai Bà Trưng, con cùng họ, tựa cửa nhà người nào đó, ăn chung cái bánh mì ngọt bẻ đôi, nói về câu chuyện cha mẹ bị bỏ rơi, con cái không có nhà để về. Họ nói, tết có con rất ấm, con có họ cũng ấm lạ.

Tiện đường, con sang chơi với bé My, cô bé con mót của đôi vợ chồng già dưới chân cầu Tân Thuận, nó hơi bướng nhưng kháu khỉnh, đáng yêu. Con và bé My chẻ đôi khúc củi mục, rải mối dụ bầy gà. Gà mẹ gà con vây quanh hai đứa, cười át hết tiếng còi xe. 

Gọi điện thoại cho một người mẹ có con đang nhận án tử hình. Vẫn giọng nói từ tốn, bà chưa bao giờ bỏ cuộc trên chặng đường xin cho con trai được khoan hồng. Điều đặn viết thư, gửi đi khắp nơi với mong mỏi con bà thoát án tử. Bởi nếu cậu ấy được giảm án xuống chung thân, bà sẽ được gặp đứa con lầm lỗi mỗi tháng một lần, bà sẽ được nhìn con cười trước những lần tết đến.

Mot minh lang nghe mui tet
Nơi nào có yêu thương, nơi đó tết sẽ về!

Vừa mới đây thôi, người mẹ, vì một lý do nào đó, bị tạt ca axit khiến gương mặt trở nên ma quái gọi chúc tết con má à. Năm nào chị ấy cũng gọi điện thoại, chỉ để khoe rằng đang ôm con trai nhỏ trong vòng tay, đút nó ăn chiếc bánh chị vừa được tặng.

Con ở Sài Gòn ăn tết một mình, ai cũng tặc lưỡi thương hại, nhưng con không thấy mình tội nghiệp. Ở đây hương vị tết rất đậm, con có chút khoảng trống nhìn lại những điều mình đã trải qua, để tự biết ơn những người luôn bên cạnh, nâng con dậy khi đôi chân không còn vững vàng, biết ơn cuộc đời đưa con gặp những người đầy tình cảm, những câu chúc chân thành. Và cả người con yêu thương, đến bây giờ vẫn âm thầm dìu bước. Tết, đập tay cô bé hàng xóm, bé nhoẻn miệng cười, xoay một vòng khoe áo mới, bẻ bánh tặng con một nửa, tết ngọt từng ngón tay. 

Chọn lựa ở lại Sài Gòn, nghĩa là tôi quyết định sẽ một mình nhận những cơn gió se lạnh luồn vào trong tâm trí. Lặng yên tận hưởng những ngày đầu năm mới, bắt chiếc ghế ra ngoài ban công, ngắm bình minh điểm hồng một góc trời, chạy xe bon bon giữa hai hàng hoa trái, hương tết Sài Gòn thật bình dị. Cô bán hàng dứt một hơi dài rao bán, đưa viên kẹo chúc tôi có cái tết ngọt ngào.

Tự nhiên thấy nhẹ tênh, cơn gió mùa xuân dịu dàng lau khô hai bên má. Ừ, thì tôi một mình nhưng tôi không cô độc, bởi nơi nào có yêu thương, nơi đó tết sẽ về!

Phạm An