Menu

Mẹ mất chưa được 100 ngày, ba tôi đã muốn đi bước nữa

06:30 26/09/2016

pno
Mẹ mất chưa đầy năm, ba tôi đã muốn đi bước nữa. Nghĩ tới những tháng ngày mẹ vất vả vì gia đình, vì ba con tôi, tôi giận ba, thương mẹ tới trào nước mắt.

Mẹ tôi sinh được ba người con. Tôi là con gái út, trên là hai anh. Dù nhà nghèo nhưng ba anh em tôi được ba mẹ lo cho ăn học ra ngành nghề đàng hoàng. Trong làng, chỉ duy có nhà tôi là tất cả các con đều thoát ly.

Me mat chua duoc 100 ngay, ba toi da muon di buoc nua

Tôi học kế toán, sau đi làm rồi lấy chồng ở xa nhà, một năm chỉ về thăm ba mẹ được một, hai lần. Ba tôi là người chỉ biết làm đồng, nuôi cá còn việc trong nhà, ông tuyệt nhiên không động đến. Mọi chuyện cơm nước, giặt giũ…mẹ tôi đều lo hết. Mẹ tôi gầy, người mỏng manh, nhìn yếu đuối, thương đến tội nhưng bao nhiêu việc trong nhà, mẹ đều lo chu toàn.

Anh cả tôi làm trong ngành y, anh thứ hai là giáo viên, tôi làm kế toán. Ba anh em có ngành nghề ổn định nhưng hầu như chẳng gửi biếu ba mẹ được bao nhiêu bởi chúng tôi phải lo cho gia đình riêng của mình. Mẹ tôi ngoài 50 vẫn còm cõi cóp nhặt từng đồng để lo cho mẹ chồng và chồng.

Cuộc sống vất vả nhưng mẹ hạnh phúc. Mọi thứ trôi qua êm đềm cho đến khi mẹ tôi bất ngờ phát bệnh. Hôm đó, mẹ đau bụng cả ngày. Ba nói đưa mẹ đi viện nhưng bà tiếc tiền nên cố nằm nhà, đến khi không chịu được nữa, mẹ mới đồng ý theo ba ra viện. Mẹ bị viêm tụy, bệnh viện chuyển mẹ lên Sài Gòn. Bác sĩ nói phần ruột đã bị hỏng nhiều. Mẹ tôi gầy đi nhanh chóng. Bà không ăn được gì, có khi cả ngày chỉ uống được chút sữa rồi nôn hết. Mẹ phải truyền cả ngày. Hai cánh tay chọc kim tiêm nát hết ven phải chuyển xuống hai chân.

Nằm viện được hơn một tuần thì bác sĩ đồng ý cho mẹ tôi mổ. Tôi đọc nhiều trang mạng, thấy hi vọng như được thắp lên vì người ta nói, sau khi mổ, rửa sạch mọi thứ, bỏ đi những phần đã hỏng thì khả năng mẹ tôi có thể sống là rất cao dù sau đó, có thể mẹ sẽ phải đeo hậu môn giả nhưng như vậy cũng chẳng hề gì. Miễn là mẹ tôi được sống. Nhưng phẫu thuật không thành công. Mẹ tôi sốt liên miên. Cả tháng trời, mẹ không ăn gì, chỉ truyền dịch, lưng đã lở loét vì mẹ chỉ nằm được một tư thế, không đi lại vận động được.

Ba tôi xuống chăm mẹ được một tuần thì viện trả về. Lúc ấy, chúng tôi đã xác định mẹ chỉ còn sống với chúng tôi bằng những ngày đếm trên ngón tay, trong lòng xót xa cay đắng mà không biết phải làm sao.

Me mat chua duoc 100 ngay, ba toi da muon di buoc nua

Những ngày cuối bên mẹ, chúng tôi dặn nhau không được khóc. Mẹ về nhà, hàng xóm, họ hàng đến thăm, nói chuyện, giúp xoa bóp chân tay. Có lẽ nhờ thoải mái vì được ở trong nhà, mẹ có thể ngồi dậy, ăn chút cháo. Hàng ngày, anh tôi tiêm truyền cho mẹ. Dù biết thật khó có kì tích xảy ra nhưng gia đình tôi vẫn thấp thỏm hi vọng. Rồi thì hi vọng cũng tắt. Mẹ tôi mất vào một ngày tháng 7, gần hai tháng sau khi phát bệnh.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến chúng tôi chìm trong bàng hoàng, đau đớn. Mẹ tôi sống 53 năm trên đời, chưa một ngày được hưởng an nhàn sung sướng. Ba anh em tôi chưa kịp báo hiếu thì mẹ tôi đã ra đi.

Tôi và anh hai ở xa nhà, chỉ có anh cả là ở gần. Mẹ tôi mất, trong nhà chỉ còn bà nội và ba. Hai người già cô quạnh đi lại trong căn nhà rộng, cả ngày chỉ có tiếng tivi, tiếng đài. Những người hàng xóm cũng thưa dần những cuộc đến thăm chia buồn. Ba tôi vụng về lo cơm nước cho bà nội. Ai cũng muốn anh cả chuyển về sống cùng bà và ba nhưng anh không đồng ý. Hàng ngày, anh chỉ qua thăm hai người già một chút rồi lại về.

Cuối tuần, tôi bắt xe đi hơn hai trăm cây số về thăm bà, thăm ba. Ba tôi gầy đi nhiều. Ngoài hai bữa cơm, hầu như bà và ba tôi không nói chuyện gì với nhau. Ba tôi thường ngồi ở chiếc võng trước cửa, đưa qua đưa lại cô đơn, lẻ loi. Chiều nào ba cũng khóc. Tôi thương ba mà không biết phải làm sao.

Sau 49 ngày của mẹ, các bác trong nhà đưa ra ý kiến tìm vợ mới cho ba. Ba anh em tôi không đồng ý. Mộ mẹ còn chưa xanh cỏ, mẹ vừa nằm xuống, sao có thể nói chuyện tái hôn của ba ngay được? Như vậy thì tội cho mẹ tôi quá. Ba gạt đi, nói: “Qua giỗ đầu rồi hãy nói”. Nhưng rồi các bác vẫn bí mật mai mối cho ba tôi. Họ sắm di động cho ba tôi. Có nhiều người phụ nữ gọi điện đến cho ba, trò chuyện và ngỏ ý muốn gặp mặt. Ba tôi khướt từ hết nhưng dạo gần đây, ông đã để ý đến một người. Người đàn bà đó ở cách nhà chúng tôi 30 cây số. Bà ta góa chồng, có hai con gái đã đi lấy chồng xa.

Một tháng sau, ba tự lái xe đến nhà người đàn bà đó. Tôi rất đau lòng. Mẹ tôi bao năm vất vả vì gia đình, giờ nằm xuống chưa được bao lâu thì ba đã quên mẹ mà đi tìm người mới.

Ba anh em tôi cật lực phản đối. Họ hàng nói, nếu chúng tôi phản đối, một trong ba anh em phải chuyển về ở cùng bà và ba để lo cơm nước, nhà cửa. Hai người già không thể tự chăm nhau như vậy được. Anh em tôi không thể chuyển về vì công việc không cho phép. Tôi thấy họ đang ép người quá đáng. Tôi và hai anh bàn nhau nhất định phải chặn chuyện này lại. Ba không được tái hôn vào thời điểm này. Ít nhất, ba cũng phải đợi qua ba năm đoạn tang mẹ mới được tính đến chuyện tìm hạnh phúc mới.

Ấy vậy nhưng, mỗi khi thấy ba ngồi ở chiếc võng trước cửa nhà, lặng lẽ khóc, tôi lại thương ba vô cùng. Tôi lại không muốn trách ba nữa và muốn tìm cho ba một người để bầu bạn. Làm như vậy, liệu có có lỗi với mẹ tôi không? Mẹ tôi ở nơi suối vàng liệu có trách anh em tôi? Mọi người nói: người mất thì đã mất rồi, hãy để người sống được sống dễ dàng hơn. Nhưng sao tôi thấy khó mà làm được như vậy quá...

Nguyễn Thị Thúy (An Giang)