Menu

Làm mới… ông chồng

16:27 05/10/2014

pno
PNCN - Buổi tối, tụi nhỏ đi ngủ sớm, hai vợ chồng còn thức xem ti vi. Phim đang chiếu cảnh anh chồng trẻ mải mê giúp đỡ một nữ đồng nghiệp đến quên cả kỷ niệm ngày cưới. Cô vợ ở nhà thức chờ một mình, nước mắt tuôn rơi. Cô lặng lẽ dọn dẹp bàn tiệc vốn đã nguội lạnh. Vợ thúc khuỷu tay nhẹ vào tôi rồi nháy mắt cười: “Xem đồng bọn của anh kìa. Chúc mừng nha. Ngoài đời cũng đông lắm đó”.
edf40wrjww2tblPage:Content

Lời vợ khiến tôi nhớ có lần lang thang trên mạng bỗng lọt vào một diễn đàn của mấy bà nội trợ. Tò mò, tôi đọc thử vài chủ đề. Không thấy ai khen chồng, chỉ toàn than thở, thất vọng. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ tập trung vào mỗi một chuyện: thuở yêu đương anh nào cũng chiều bạn gái hết mình, nhưng khi cưới rồi, các anh thiếu sự quan tâm, bỏ mặc vợ bơ vơ một mình.

Lam moi… ong chong

Sự quan tâm của đàn ông khó mà đáp ứng với thái độ săm soi tỉ mỉ đến từng milimet của phụ nữ. Mỗi lần bị vợ trách vô tâm, tôi cứ cười hề hề cho qua. Thật sự, tại các bà vợ mải mê để ý “tiểu tiết” nên không nhìn ra sự cố gắng của chồng đó thôi. Tại sao chúng tôi phải chúi mũi vào công việc, có khi còn tranh thủ kiếm thêm nghề tay trái để rồi bị gán tội mê việc hơn mê… vợ? Tôi ngạc nhiên khi gia đình anh bạn bác sĩ trong tình trạng “chiến tranh lạnh” lâu dài, vì bạn tôi không trả lời tin vợ nhắn thông báo con đang sốt. Lúc đó, anh đang chuẩn bị tinh thần để vào ca mổ. Ban đầu bạn nghĩ vợ có thể lo được cho con và sau đó thì công việc cuốn đi nên anh quên béng chuyện gia đình. Hôm sau, cô vợ giận, không thèm nói lý do, cũng chẳng hỏi nguyên nhân. Anh chồng thấy vợ “gây sự” vô lý nên muốn để cô ấy tự “tỉnh” ra. Chuyện chỉ có vậy mà kẻ lạnh người nhạt mấy tháng trời. Cô vợ thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh chồng có người khác, đòi viết đơn ly hôn. Tự nhiên lại âm thầm ôm “cục tức” một mình rồi suy diễn đủ điều.

Nếu lấy chuyện tặng hoa tặng quà, quan tâm chăm sóc hay đỡ đần việc linh tinh trong nhà làm thước đo sự quan tâm của đàn ông đối với vợ thì tôi cầm chắc dưới điểm trung bình. Nhưng vợ tôi không lấy đó làm buồn tủi. Cô ấy biết tính tôi là thế. Năm nào vợ cũng tự chuẩn bị tiệc sinh nhật của cô ấy rồi gọi điện nhắc tôi về sớm mừng cùng. Vợ mua hoa về cắm, hỏi tôi hoa có đẹp không, rồi vợ chồng cùng chụp hình kỷ niệm. “Sắp đến ngày X, Y, Z rồi, anh chuẩn bị quà cho em đi nha, không có là em buồn lắm đó”. “Dịp A, B, C năm ngoái anh còn nợ em gì nhớ không? Năm nay phải đền bù gấp đôi cho em à”. Bị nhắc nhở như thế, dù tôi có muốn quên cũng không có cớ lảng tránh được.

Đàn ông như tôi nhiều lắm. Bởi vậy, khi bị vợ nói vô tâm, tôi không thấy mình đang bị trách cứ, không mang chút cảm giác nặng nề nào. Tôi coi đó là sự chăm sóc, sự nhắc nhở rất bình thường của người vợ hiểu chồng. Và tôi cũng thấy mình may mắn khi có được người vợ không chì chiết, không âm thầm hờn giận hay… lên án. Có thể đó là bản tính tự nhiên của vợ, nhưng với tôi bản tính ấy đầy sự tinh tế.

Đã là vợ chồng thì ngại gì mà không trao đổi, nhắc nhở nhau những chuyện vốn rất bình thường như thế hỡi các bà vợ? Phải nói điều mình mong muốn cho chồng biết để cuộc sống nhẹ nhàng và vợ chồng gắn bó hơn. Hãy thử làm mới… ông chồng bằng chính sự thay đổi tích cực của mình xem sao.

Duy Hà