Menu

Khóc hay cười cho mối 'duyên ba đời'?

06:38 30/04/2018

pno
Chị tuổi 47 mà quần lửng, áo túi Doremon, tóc búp bê nhuộm vài “lai” nâu đỏ. Anh 23 nhưng để râu, khổ nỗi hàng lông tơ trên mép ấy cứ đen mượt chứ không chịu điểm sương như mấy ông già ngoài năm mươi...

Chị Châu ì ạch vác chiếc bụng bầu 4 tháng lên ba tầng lầu. Bệnh viện có thang máy, nhưng chỉ dùng cho bệnh nhân và nhân viên y tế nên người thăm nuôi phải chịu cực leo lầu. Đứng ở cửa phòng thở ì ạch cho đỡ mệt để đem gương mặt tươi tắn vào chào mẹ chồng thì chị nghe mẹ chồng - người hơn chị có 7 tuổi - đang ỉ eo phía trong “Trời ơi, có dâu có con mà cũng như không hà! Người ta con cháu nuôi nườm nượp, còn tui nằm cu ki có một mình”.

Chị thở dài. Mẹ lại đem chuyện “nhà người ta” mà so sánh với nhà mình. Nhà người đông con cháu thì thăm nuôi nườm nượp, còn mẹ chồng chị chỉ có hai con, gái út học xa, chồng chị phải đi làm để đảm bảo kinh tế cho cả đại gia đình, chị bầu bì mà vẫn phải nuôi bệnh đây mà.

Chị và chồng “duyên  ba đời” sâu nặng lắm nên phải lấy nhau đây. Dù chị hơn anh ấy đến 15 tuổi.

Khoc hay cuoi cho moi 'duyen ba doi'?
Bầu bì mà chị vẫn phải chăm bệnh (Ảnh minh họa)

Ngày đó… anh là sinh viên đi tìm việc làm. Chị sau ly hôn, bỏ việc cơ quan ở nhà chăm con gái nhỏ nên mở trung tâm dạy kèm toán, lý hóa cấp hai. Anh được nhận vào làm. Anh vui tính siêng năng nên học viên yêu mến lắm. Anh lại biết vi tính - môn mà mười năm trước đây rất hot. Chị sắm thêm dàn máy dạy cho học viên. Trung tâm dạy thêm Ngọc Châu biến thành Hùng Châu là tên của hai người. Thương anh từ nhà trọ tới chỗ dạy thêm hàng chục cây số, rồi hết giờ lại quay về nhà trọ. Chị làm thêm phòng cho anh ở nhà mình, ngoài giờ đi học thì anh dạy thêm vậy thôi. Cơm thì thêm chén thêm đũa vậy mà.

Trai đơn gái chiết nên xích lại gần nhau tự bao giờ. Có lẽ từ lúc anh mắc mấy cơn mưa khi từ giảng đường về trung tâm cho kịp giờ dạy. Chị hơn anh 15 tuổi nhưng dáng “gái một con” nhỏ nhắn trẻ trung nên cứ như hơn dăm ba tuổi. Rồi anh bắt đầu để râu “cho nghiêm chỉnh chút”. Nhưng chị biết, anh để râu là cho “già ra” mà xứng với chị.

Xem như trung tâm dạy thêm đó nuôi anh tốt nghiệp ra trường nhưng rồi… tìm việc làm không dễ như mong muốn. Nên tấm bằng đại học treo lên để cho … oai nhưng chủ nhân nó vẫn dạy kèm toán, lý, hóa, vi tính

Mối quan hệ “tình trong như đã” của Hùng - Châu dài tới tám năm nhưng mẹ anh nhất quyết không đồng ý do sự “lệch pha” tuổi tác. Bà cho rằng chị nhiều tuổi thế sẽ không… đẻ được. Rồi cảnh vợ già chồng trẻ, mất cân bằng sinh lý sẽ gây ra ly hôn tan đàn xẻ nghé.

Khoc hay cuoi cho moi 'duyen ba doi'?
Mẹ anh đã từng nhất quyết không cho cưới chị. (Ảnh minh họa)

Mối quan hệ kéo dài đến năm thứ 10 thì mẹ anh đối diện với cơn bệnh tim trong tình trạng thập tử nhất sinh. Nếu không có trăm triệu, xem như sự sống của bà chỉ đếm từng ngày. Chị vui vẻ đưa tiền cho anh về trị bệnh mẹ già. Kết quả bà đã được giành lại từ tay thần chết. Để trọn vui, bà đồng ý cho họ cưới, khi chị Châu đã vào tuổi 45.

Cưới rồi, anh tha thiết mong có đứa con, điều mà đáng ra họ đã có từ bao năm trước nhưng vì “sợ mẹ” nên anh không dám. Bây giờ danh chánh ngôn thuận nhưng chờ mãi chị vẫn không có tin vui. Hai năm trôi quá, đi khám mấy lần vẫn là kết quả “bình thường”. Chỉ có điều xì - tai thời trang của anh chị giờ rất lạ. Chị tuổi bốn bảy mà quần lửng, áo túi Doremon, tóc búp bê nhuộm vài “lai” nâu đỏ. Đi giày cao gót nhí nha nhí nhảnh. Anh ba hai nhưng để râu dài, mà khổ nỗi hàng lông tơ trên mép ấy cứ mịn màng đen mượt chứ không chịu điểm sương như mấy ông già ngoài năm mươi. Anh đội nón nỉ, áo sơ mi tay dài luôn gài kín, quần ống loe như các ông già. Hút thuốc thì có cái tẩu như mấy cụ thượng ngày xưa chứ không phải là anh chàng ba mươi xuân phơi phới.

Nhà có tiệc, họ hàng tới thì anh chị cũng không dám gọi nhau là anh - em mà toàn nói trỏng hoặc xưng tên với nhau.

Ba năm sau cưới, chị quyết định thụ tinh nhân tạo vì chị đã chớm năm mươi mà chồng vẫn tha thiết đứa con. Hai lần thất bại, tốn vài trăm triệu rồi. May là lần thứ 3 này đạt.

Từ ngày có bầu, chị dành tất cả tiền nong cho cái bụng này, còn mọi thứ học hành, sinh hoạt phí của cô con gái lớn đều bị cắt gọt thẳng tay. Chị lý luận, “Nửa đời mẹ đã lo cho con, giờ mẹ phải lo cho em chứ!”

Đứa con gái riêng của chị đã vào năm cuối đại học, mỗi thứ đều cần tiền nhưng ngay cả đồng lương dạy thêm ở trung tâm dạy kèm tại gia cũng không được mẹ trả. Chị bảo, có nhà cửa, có cơm ăn đi học là tốt rồi.

Mấy nay mẹ chồng chị bệnh, vài chứng cao huyết áp, thấp khớp khiến bà khó ở nên phải vào viện. Chị phải về chăm mẹ cho trọn đạo, trung tâm dạy kèm tại gia giờ đã hết “hot” nên anh phải đi làm ở cửa hàng xe máy. Vạ vật trăm kilomet mới về được tới nhà chồng, rồi cơm nước, áo quần cho mẹ chồng nằm viện.

Sẽ sàng đặt cà-mên cơm lên đầu giường rồi đỡ mẹ chồng ngồi dậy. Chị chợt nghe đau giật vùng bụng dưới. Hốt hoảng ngồi thụp xuống nền thì mẹ chồng bị chới với la lên “Trời… trời… nó bỏ tôi té nè trời”.

Nước mắt ở đâu tràn về khóe mi người đàn bà tuổi năm mươi. Chị không biết nên khóc hay cười cho mối “duyên ba đời” này.

Kim Cúc