Menu

Đôi khi tôi phải góp chung với anh những chi phí mà tôi nghĩ là đàn ông phải tự chi khi đi chơi với người yêu. Nhìn về tương lai xa, tôi không biết anh làm sao mua được nhà để chúng tôi cưới nhau.

Hắn bắt đầu đe dọa tôi sau khi đã ngủ được với tôi, rằng nếu tôi không đưa một khoản tiền như yêu cầu, hắn sẽ tung hê chuyện ngoại tình. Tôi không làm theo ý hắn, nên hắn đã gặp chồng tôi.

Từ việc mua một đôi giày giá hơn 3 triệu đồng, đến việc cùng bạn bè đi chơi xa hai ngày mới về. Khi em biết được, thường cũng là lúc mọi việc đã xong xuôi. Em có rầy la, thằng con cũng chỉ im lặng.

Chưa thành vợ chồng mà đã tự quàng thêm vào mình gánh nặng chăm chút lo toan cho anh ấy, đã phải trách móc nhau vì không đáp lại đầy đủ, có khi vì thế mà tan vỡ.

Không nhất thiết phải phân ai đúng ai sai, hãy nghĩ mục tiêu đúng đắn cuối cùng là mình giữ được hạnh phúc. Phụ nữ mình có thế mạnh ở chỗ mềm mỏng, em cố gắng lên nhé.

Cháu bị cuốn hút vào anh một cách điên cuồng, không dứt ra được. Có lẽ một phần bởi cháu có cảm giác bị lệ thuộc vào anh khi đã trao đời con gái cho anh.

Anh chụp hình con ngồi trên xe, ngầu lắm; anh đăng bài nói vợ mới cho tiền mua món này món nọ, thực chất là anh mượn tiền của em để mua, nói mượn mà có trả bao giờ đâu...

Em đang chán chồng em lắm, chán đến tận đỉnh đầu, chán không muốn nhìn mặt, không muốn đi chung. Bệnh chán này không có cảm giác gì rõ ràng về việc đó, chỉ là tự nhiên cảm thấy chán.

Người ta tiếp tục ru ngủ người đàn bà bằng những lụa là áo xống, bằng hoa hồng một ngày, bằng mấy món ăn được trang trí, khen tặng nhau. Ru mình ngậm ngùi nhưng chẳng khó, để cho người ta ru mình cũng chẳng khó.

Vợ tôi tân tiến và hiểu biết, làm việc giỏi chứ không phải kiểu chỉ nội trợ. Cô ấy mạnh mẽ và khéo léo trong giao tiếp xã hội, như một chuyên gia. Vậy mà...

Cô ấy chẳng thèm để ý đến mọi bình phẩm của em nữa. Mặc em chê, cô ấy vẫn cứ chưng diện theo sở thích, đôi khi khá dị hợm và không phù hợp khi đi với chồng.
Trang 2 trong 49
Hộp thư Hạnh Dung