Menu

Ai là bạn chung của chúng tôi cũng biết, thậm chí họ có một thú vui là vào trang cá nhân của tôi đọc trước, xong sang Facebook của anh ta đọc “phản đáp án” và cười. Vì sao anh ta làm thế?

Lẽ ra chuyện này em mặc kệ, không can thiệp, nhưng một lần đi nhậu, chồng em nhìn thấy cô ta cặp với kẻ khác nên gây gổ dẫn đến xô xát rồi bị đánh gãy chân, nằm một chỗ.

Khi có cơ hội, em theo đám bạn cầm máy đi chụp hình, chồng em rất khó chịu, mẹ chồng cũng vậy. Mẹ hay nói đàn bà đã có chồng mà còn tụ tập đàn đúm hội này hội khác, như vậy thế nào cũng sinh chuyện.

Tìm người làm bây giờ đâu dễ, mà ai mới vô cũng chỉ khoảng hai ba tuần sau là bị mẹ em đuổi hoặc người ta không chịu nổi tính khí của mẹ em nên xin nghỉ.

Mẹ chừng này tuổi, tài sản có căn nhà và ít tiền dưỡng già, nếu quan hệ với người ta mà không kết hôn thì thiên hạ đàm tiếu, mà nếu kết hôn thì lại phải chia sẻ quỹ dưỡng già với một người xa lạ.

Sau những lần chúng tôi trách móc nhau về chuyện quá khứ, anh thề không bao giờ nhắc tới cô ấy nữa, nhưng cứ hễ tôi hỏi là anh bắt đầu tuôn trào những kỷ niệm cũ, không kiềm chế được.

Chuyện trò với nhau, đâu cần phải nói “yêu má nhứt nè!”, rồi ôm vai ôm cổ, trong khi tôi biết tình cảm mẹ con chưa tới mức đó. Khen cái gì cũng khen quá mức, mà khen xong thì vứt qua một bên...

Em năm nay 42 tuổi, chưa lập gia đình. Em có công việc ổn định, cũng chỉ là nhân viên bán hàng thôi nhưng chị chủ cửa hàng rất thương em và luôn nói muốn em gắn bó với cửa hàng lâu dài.
Trang 2 trong 47
Hộp thư Hạnh Dung